Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị bại liệt mỗi đêm trả 500 nghìn và điều kinh hoàng.. .
Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị bại liệt mỗi đêm trả 500 nghìn và điều kinh hoàng..
Tôi tên Thảo, 32 tuổi, sống ở một con hẻm nhỏ quận Bình Tân, TP.HCM. Chồng tôi là anh Hưng, 36 tuổi, từng là thợ cơ khí khỏe như vâm. Nhưng sau một tai nạn giao thông cách đây hơn một năm, anh bị bại liệt nửa người, nằm một chỗ, mọi sinh hoạt đều cần người hỗ trợ.
Ban ngày tôi còn xoay xở được vì có mẹ tôi phụ trông, nhưng ban đêm mới là thứ kéo tôi xuống đáy kiệt sức. Chồng tôi hay co giật, đau nhức, nhiều hôm phải thay tã tới vài lần. Tôi làm sale online, sáng phải dậy sớm chốt đơn, giao hàng, tối lại thức trắng. Mắt tôi thâm quầng, người lúc nào cũng run vì thiếu ngủ.
Một tối, chị hàng xóm đối diện – chị Liên, 41 tuổi, góa chồng, sống cùng con trai học cấp hai – sang chơi. Chị nhìn tôi loay hoay, thở dài:
“Em thuê chị phụ ban đêm đi. Chị thức khuya quen rồi. Em trả chị 500 nghìn một đêm, chị chăm giúp từ 10 giờ tới sáng.”
Tôi sững lại. 500 nghìn một đêm là số tiền lớn, nhưng so với việc tôi có thể ngủ được vài tiếng, còn đi làm kiếm tiền, tôi… gật đầu.
Đêm đầu tiên chị Liên đến, tôi mệt quá ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sáng dậy, mọi thứ gọn gàng lạ thường. Anh Hưng được thay đồ, lau người sạch sẽ, còn được xoa bóp chân tay. Chị Liên cười hiền:
“Chồng em ngoan lắm, chị nói gì cũng nghe.”
Tôi thấy nhẹ nhõm. Có người đỡ đần, tôi như sống lại.
Nhưng sang đêm thứ ba, tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn.
Khoảng gần 2 giờ sáng, tôi giật mình tỉnh dậy vì nghe tiếng cửa phòng chồng khép lại rất khẽ. Tôi định gọi thì… nghe giọng anh Hưng thì thào, yếu nhưng rõ:
“Liên… đừng…” 


Tôi nín thở, tim đập thình thịch. Cánh cửa phòng chỉ khép hờ, ánh đèn ngủ hắt ra một vệt vàng nhạt. Tôi bước chậm lại gần, từng bước như dẫm lên chính nỗi sợ của mình. Bên trong, chị Liên đứng sát giường, lưng quay về phía cửa, tay đang chỉnh lại tấm chăn cho chồng tôi, động tác có vẻ vội vã. Anh Hưng nằm đó, mặt tái đi, mồ hôi lấm tấm trên trán, môi run run như muốn nói gì đó nhưng không đủ sức. Thấy tôi, chị Liên giật mình, quay phắt lại, gượng cười bảo rằng anh đau nên chị xoa bóp cho đỡ co cứng. Tôi gật đầu, nhưng trong lòng dậy sóng, vì ánh mắt hoảng hốt của chồng không giống người chỉ bị đau thông thường.
Sáng hôm sau, khi chị Liên về, tôi hỏi anh Hưng. Anh im lặng rất lâu, rồi quay mặt vào tường, nước mắt chảy ra ướt gối. Mãi sau anh mới nói, giọng đứt quãng, rằng từ đêm thứ hai chị Liên đã có những hành động khiến anh sợ hãi, lợi dụng lúc tôi ngủ say để chạm vào người anh, nói những lời khiến anh hoảng loạn. Anh không đủ sức chống cự, chỉ biết van xin, nhưng chị bảo anh đừng nói, vì “chị chỉ giúp cho đỡ buồn”. Nghe tới đó, tôi thấy ruột gan mình như bị ai bóp nghẹt, vừa giận, vừa đau, vừa tự trách bản thân đã vì mệt mỏi mà đặt chồng mình vào tình huống như vậy.
Tối hôm đó, tôi sang thẳng nhà chị Liên, nói rõ ràng rằng từ nay không cần chị sang nữa và yêu cầu chị trả lại tiền của những đêm đã gây chuyện. Chị tái mặt, ban đầu chối, rồi thấy tôi cứng rắn thì bật khóc, xin tôi bỏ qua vì “lỡ dại”. Tôi không đánh ghen, không ầm ĩ, chỉ cảnh cáo rằng nếu chị còn bén mảng tới nhà tôi hay làm phiền chồng tôi thêm lần nào nữa, tôi sẽ báo công an và nói cho cả xóm biết sự thật. Trở về nhà, tôi ôm chồng thật chặt, lần đầu tiên sau tai nạn, anh khóc nức nở trong vòng tay tôi.
Từ hôm đó, dù vất vả hơn, tôi tự mình thức đêm chăm anh, xin làm thêm ca ngày để bù tiền, chấp nhận mệt nhưng lòng không còn bất an. Điều kinh hoàng nhất tôi rút ra không phải là sự phản bội hay dục vọng, mà là bài học cay đắng rằng khi con người ở thế yếu, chỉ cần một chút lơ là, lòng tốt đặt nhầm chỗ cũng có thể biến thành nỗi ám ảnh suốt đời.