Truyện

Mẹ vợ ở quê lên chơi mấy hôm đã tự ý lén mở ví mình, con rể t;ứ;c t;;ối nhưng phải giả vờ không biết,

Mẹ vợ ở quê lên chơi mấy hôm đã tự ý lén mở ví mình, con rể t;ứ;c t;;ối nhưng phải giả vờ không biết, hôm sau x;ấ;u h;ổ khi nghe bà nói…
Vợ chồng tôi vay thêm hơn 1 tỷ nữa mua được căn hộ chung cư 2 phòng ngủ.
Vì chúng tôi chưa có con nên một phòng còn để trống. Tháng trước, vợ bàn với tôi chuyện đón em trai ở dưới quê lên đây sống cùng.
– Tháng sau là em ấy bắt đầu vào đại học rồi nên em muốn đón em ấy lên đây sớm cho quen đường quen ngõ.
Nhà đang trống phòng, vợ nói thế chả nhẽ tôi lại từ chối chứ thực ra tôi không muốn một chút nào.
Em vợ lên sống cùng được 1 tuần nhưng không thấy đưa tiền ở trọ cũng như tiền ăn hàng tháng, tôi cảm thấy bực mình vô cùng nhưng vẫn nín nhịn không nói gì.
Sau đó, mẹ vợ tôi cũng lên chơi, lấy lý do là xem em ăn ở với anh chị thế nào.
Buổi tối hôm trước khi mẹ vợ tôi về quê, khi bước ra từ nhà tắm, tôi bỗng nhìn thấy cảnh mẹ vợ đang mở ví mình nhưng tôi giả vờ như không thấy. Dẫu vậy nỗi bực của tôi càng tăng cao vì cảm giác như cả nhà vợ đang bòn rút tiền của mình vậy. Mua nhà thì không cho tiền, em vợ thì ở nhờ lại còn vòi tiền giờ đến cả mẹ vợ cũng ngang nhiên mở ví con rể.
Xem tiếp tại bình luận 👇👇

…Sáng hôm sau, tôi dậy muộn hơn thường lệ. Mẹ vợ đã ngồi sẵn ở bàn ăn, tay xếp quần áo vào túi, miệng cười rất hiền.

Bà nói, giọng tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra tối qua:
“Đêm qua mẹ vô tình thấy ví con để hớ hênh. Mẹ mở ra xem giúp thôi, chứ không lấy gì cả đâu nhé.”

Tôi khựng lại.
Tim đập mạnh.
Hóa ra… bà không hề thấy xấu hổ.

Chưa kịp nói gì, bà lại tiếp, như thể đã suy nghĩ kỹ từ lâu:
“Con làm đàn ông trong nhà, có tiền thì nên lo cho bên vợ một chút. Em nó đi học xa, mẹ già rồi, không giúp được nhiều. Vợ con lấy chồng rồi nhưng vẫn là con gái mẹ.”

Câu nói ấy khiến tôi nóng ran mặt.
Không phải vì tiền.
Mà vì tôi hiểu: trong mắt họ, tôi mặc nhiên là cái ví biết đi.

Vợ tôi từ trong phòng bước ra. Tôi nhìn cô, chờ một lời bênh vực.
Nhưng cô chỉ cúi đầu, nhỏ giọng:
“Anh thông cảm cho mẹ và em…”

Khoảnh khắc đó, tôi biết mình không còn là chồng, mà chỉ là người gánh trách nhiệm.

Mẹ vợ xách túi đứng dậy, trước khi ra cửa còn quay lại dặn thêm:
“Tháng tới nhớ gửi thêm cho em nó ít tiền sinh hoạt. Ở thành phố cái gì cũng đắt.”

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Cánh cửa khép lại.
Nhà im lặng đến ngột ngạt.

Tôi mở ví ra.
Tiền vẫn còn nguyên.
Nhưng cảm giác bị lục lọi, bị coi thường thì không mất đi.

Tối hôm đó, tôi không nói chuyện với vợ.
Tôi chỉ nghĩ mãi một câu:

👉 Nếu hôm qua tôi lên tiếng, liệu tôi có bị coi là kẻ keo kiệt?
👉 Còn nếu tiếp tục im lặng, đến bao giờ họ mới dừng lại?

Và tôi chợt nhận ra…
Hôn nhân không sợ nghèo, chỉ sợ người ngoài xem tiền của mình là nghĩa vụ.

Câu chuyện chưa kết thúc.
Bởi tối hôm sau, tôi đã làm một việc khiến cả nhà vợ sững sờ