Tôi được thuê chăm sóc một ngôi mộ v;ô da;;nh, suốt 5 năm, chưa từng có người thân đến thăm, cho đến ngày tôi nhìn thấy ảnh trên bi;;a m;;ộ… đó là ảnh chụp tôi hồi nhỏ.
Thành bước vào nghề “thợ gác mộ” năm 25 tuổi. Cái tên n;;ghe r;;ợn người, nhưng thực chất chỉ là công việc chăm sóc, dọn dẹp và thắp hương cho những ngôi m;;ộ bị bỏ quên hoặc của những người quá cố không có gia đình ở gần.
Năm năm trước, một người phụ nữ tên Hảo, ăn mặc sang trọng và đeo khẩu trang kín mít, đã tìm đến Thành qua lời giới thiệu của người quản trang. Bà thuê Thành chăm sóc một ngôi m;;ộ duy nhất, nằm ở một góc khuất trong nghĩa trang làng Hòa An.
Thành phải chăm sóc ngôi mộ này như thể đó là m;;;ộ p;hần của người thân ruột thịt. Nơi này phải luôn sạch sẽ, cỏ dại không được phép bén rễ. Đặc biệt, bà Hảo yêu cầu ngôi mộ này không được phép có bất cứ cái tên nào.
“Nếu có ai hỏi, cứ nói đây là Mộ Vô Danh. Còn tiền công, tôi trả gấp mười lần giá thị trường,” bà Hảo nói, giọng khàn đặc.
Và bà giữ lời. Mỗi tháng, tiền công được chuyển vào tài khoản Thành đúng hạn, không sai một xu.
Suốt năm năm, Thành đã biến khu đất khô cằn đó thành một góc vườn nhỏ: một cây nguyệt quế được trồng phía sau bia m;;;ộ, một chậu hoa nhài trắng tinh khiết, và nền mộ được lát đá nhỏ sạch sẽ.
Nhưng có một điều luôn ám ảnh Thành: Không một ai đến thăm.
Bà Hảo chưa bao giờ xuất hiện lần thứ hai. Người đàn ông hay phụ nữ nào nằm dưới nấm đất này mà lại bị c;;ô l;;;ập đến vậy? Một tội nhân? Một kẻ bị l;ãng qu;ên? Hay một người quá cô độc đến mức chỉ có thể thuê người ngoài chăm sóc phần m;;/ộ của mình?
Thành thường xuyên trò chuyện với bi/a m//ộ vô d/anh.
“Năm nay sầu riêng rẻ lắm ông/bà ạ. Chắc dưới đó không có sầu riêng nhỉ?”
“Mùa mưa năm nay dài quá, tôi phải thay đất trồng nhài mới đấy. Hi vọng người dưới đó không lạnh.”
Vào cuối năm thứ năm, khi Thành đang tưới nước cho cây nguyệt quế, bà Hảo bỗng xuất hiện. Lần này, bà không đeo khẩu trang, nhưng đội một chiếc mũ rộng vành che gần hết khuôn mặt.
Bà Hảo đưa cho Thành một chiếc hộp gỗ mun nhỏ….



Đọc tiếp cây chuyện dưới bình luận
…bà Hảo đặt chiếc hộp gỗ vào tay Thành, giọng run run:
— “Đến lúc rồi. Cậu mở đi.”
Bên trong là một bức ảnh cũ đã ngả màu. Thành vừa nhìn đã thấy tim mình thắt lại.
Đó là ảnh chụp một cậu bé khoảng 7–8 tuổi, gầy gò, mắt nhìn thẳng vào ống kính.
Là anh. Chính là anh hồi nhỏ.
Thành choáng váng, tay run đến mức suýt làm rơi chiếc hộp.
— “Sao… sao bà có ảnh này?”
Bà Hảo tháo mũ. Gương mặt bà già nua, hốc hác, đôi mắt đỏ hoe.
— “Vì con là đứa trẻ đó.”
Thành chết lặng.
Bà kể, giọng đứt quãng như gió lùa qua nghĩa trang.
Năm ấy, bà là người giúp việc trong một gia đình giàu có. Mang thai ngoài ý muốn, bị đuổi đi trong đêm mưa. Bà sinh non, kiệt sức, tưởng đứa bé đã chết. Người ta báo đã chôn cất, đưa bà một ngôi mộ vô danh.
Nhưng sự thật… đứa bé không chết.
Một y tá động lòng đã lén đưa đứa trẻ đi, gửi vào trại trẻ mồ côi.
Còn bà, suốt đời sống trong tội lỗi, tin rằng mình đã để con chết lạnh dưới đất.
— “Ngôi mộ đó… là nơi mẹ khóc cho con suốt 30 năm.”
— “Mẹ không dám ghi tên, vì sợ nếu linh hồn con còn vất vưởng… sẽ không tìm được đường đầu thai.”
Thành quỳ sụp xuống. Bao ký ức mơ hồ thời thơ ấu, những giấc mơ đứng giữa nghĩa trang gọi “mẹ ơi”… bỗng xếp lại thành một đường thẳng đau nhói.
Đêm đó, khi hai mẹ con đứng trước ngôi mộ vô danh, gió bỗng lặng hẳn. Hương cháy thẳng, cây nguyệt quế rơi một chiếc lá vàng duy nhất, đặt ngay trên bia mộ trống tên.
Thành thì thầm:
— “Con biết rồi. Không có ai bị bỏ quên cả.”
Sáng hôm sau, bà Hảo chuyển khoản tháng cuối cùng, kèm một tin nhắn:
“Cảm ơn con đã chăm sóc nỗi đau của mẹ suốt 5 năm.”
Từ đó, không còn ai thuê Thành gác ngôi mộ ấy nữa.
Nhưng lạ thay, mỗi lần anh đi ngang qua, nơi đó luôn sạch sẽ, hoa nhài vẫn nở.
Như thể… người nằm dưới mộ đã yên lòng.