Bố chồng m;;ấ;t, cả làng nghẹn ngào chỉ có mẹ chồng không nhỏ một giọt nước mắt khiến cả làng ch;ử;;i r;;ủ;;a lúc biết sự thật ai cũng phải k;i;;nh h;;ã;;i
Bố chồng m;;ấ;t, cả làng nghẹn ngào chỉ có mẹ chồng không nhỏ một giọt nước mắt khiến cả làng ch;ử;;i r;;ủ;;a lúc biết sự thật ai cũng phải k;i;;nh h;;ã;;i
Trời đổ mưa lất phất. Cả con ngõ dài như chìm trong một màu tang tóc. Tiếng khóc ai oán vang vọng khắp sân, nhưng giữa đám đông đang nghẹn ngào ấy, chỉ có mẹ chồng tôi – bà Thoa – đứng lặng, không rơi nổi một giọt nước mắt trong đám tang của chồng.
Bà trở về nhà đúng một tiếng trước khi người ta đưa ông ra đồng. Vừa thấy bà, họ hàng đã bắt đầu xì xào, lời ra tiếng vào:
– Đàn bà gì mà bạc như vôi! Chồng ch;ế;;t không khóc nổi một tiếng.
– Mấy chục năm đầu gối tay ấp, giờ chồng m;ấ;;t mà mặt lạnh như đá.
– Nghe nói bà bỏ đi cả năm trời, chắc có kẻ khác rồi nên mừng thầm chứ gì!
Tôi đứng nép bên hiên, nghe từng câu đ;a;;y ngh;;i;ế;n mà lòng nhói buốt. Mẹ chồng vẫn im lặng, khuôn mặt trơ ra như không nghe, không thấy. Cả anh trai chồng và chị dâu cũng nhìn bà bằng ánh mắt đầy kh;i;;nh mi;ệ;;t.
Suốt quãng đường đưa linh cữu ra nghĩa trang, mưa vẫn rơi đều. Ai nấy vừa đi vừa rì rầm những lời c;a;;y đ;;ộ;;c, chỉ có bà Thoa là vẫn đi thẳng, không một lần quay đầu. Khi nắm đất cuối cùng được phủ lên, bà lặng lẽ thắp cho ông nén hương, rồi quay lưng định rời đi.
Đám người trong họ nhốn nháo:
– Bà định bỏ đi thật à? Không biết xấu hổ à?
– Còn mặt mũi nào nhìn tổ tiên nữa!
Đến lúc này, tôi chạy ra giữa đám đông, chỉ vào huyệt của bố chồng…
Tôi chạy ra giữa đám đông, chỉ thẳng xuống huyệt mộ của bố chồng, giọng run nhưng dứt khoát:
– Các bác, các cô chú có biết vì sao mẹ con không khóc không? Vì nước mắt của mẹ con… đã cạn từ một năm trước rồi.
Cả làng im bặt.
Tôi quay sang nhìn mẹ chồng. Bà đứng đó, gầy rộc, đôi tay run nhẹ nhưng lưng vẫn thẳng. Tôi nuốt nước bọt, tiếp tục nói, từng chữ như dao cắt:
– Một năm trước, bố con đổ bệnh nặng. Tai biến. Nửa người liệt, nằm một chỗ. Chính lúc ấy… bố con bắt mẹ con ký giấy ly thân, đuổi bà ra khỏi nhà.
Tiếng xì xào nổi lên.
– Vì bố con không muốn làm gánh nặng. Ông sợ mang tiếng “ăn bám vợ già”. Ông nói thẳng: “Bà đi đi, tôi không muốn bà nhìn tôi tàn phế từng ngày.”
Tôi chỉ vào nấm mộ còn ướt đất:
– Suốt một năm qua, mẹ con ở nhờ nhà người quen, ban ngày đi bán rau, ban đêm lén quay về chăm sóc bố con. Tắm rửa, lau người, thay bỉm… tất cả đều là mẹ con làm. Nhưng bà không được nhận là vợ, không được đứng tên trong bất kỳ khoản thuốc men nào.
Một người trong họ tái mặt:
– Sao… sao chúng tôi không biết?
Tôi cười nhạt:
– Vì chính bố con dặn không được nói. Ông không muốn ai thương hại mẹ con. Cũng không muốn ai biết… người đàn bà bị các bác chửi là “bạc bẽo” ấy đã khóc bao nhiêu đêm một mình.
Mẹ chồng lúc này mới lên tiếng. Giọng bà khàn đặc, rất nhẹ:
– Tôi không khóc… vì nước mắt tôi đã rơi hết rồi. Tôi chỉ giữ lời hứa với ông ấy… là đứng vững đến phút cuối.
Cả nghĩa trang lặng như tờ.
Những người vừa mắng chửi cúi gằm mặt. Có người đưa tay quệt nước mắt, có người lắp bắp xin lỗi.
Mẹ chồng tôi không nói thêm lời nào. Bà quay người, đi chậm rãi dưới mưa.
Lúc ấy tôi mới hiểu:
Không phải ai không khóc là không đau.
Có những nỗi đau… sâu đến mức, nước mắt cũng không đủ để chảy ra nữa.