Truyện

Nghe tin chị dâu cũ tái giá với cụ ông gần 70 tuổi, tôi chạy đến khóc nghẹn rồi dúi vào tay chị 50 triệu

Nghe tin chị dâu cũ tái giá với cụ ông gần 70 tuổi, tôi chạy đến khóc nghẹn rồi dúi vào tay chị 50 triệu
Từ ngày anh trai tôi đổ bệnh, gia đình tôi khốn đốn đối mặt với nhiều khó khăn. Vì anh trai tôi từng là trụ cột gia đình. Cả nhà tôi gom hết tiền bạc để chạy chữa cho anh trai. Nhưng đổi lại chỉ là cái lắc đầu của bác sĩ, anh trai tôi không qua khỏi kiếp nạn lớn này.
Suốt những tháng ngày cuối đời của anh trai, chị dâu tôi một tay chăm sóc. Thấy chị hết lòng với chồng bệnh tật, một thân một mình không con cái, tôi thương chị lắm. Sau khi chồng qua đời, chị dâu tôi không ra ở riêng hay về nhà mẹ đẻ mà ở cùng mẹ chồng. Chị dâu sống tình cảm, hòa thuận với mẹ tôi khiến tôi thấy càng quý mến chị hơn.
Vậy mà cách đây không lâu tôi ngỡ ngàng khi nghe điện thoại của mẹ mình. Tôi nghe mẹ nghẹn ngào nói trong điện thoại, đời thuở nào mà chồng qua đời chưa được 3 tháng mà vợ đã đi bước nữa. Chị dâu nào có phải người như thế. Tôi chỉ ậm ừ đáp lại mẹ rồi cúp máy.
Ngày trước tôi thương chị dâu bao nhiêu thì giờ tôi thấy giận chị bấy nhiêu. Tôi từng thương nể chị là người phụ nữ sống kiên cường, tình nghĩa. Vậy mà giờ chị lại khiến tôi và mẹ thất vọng. Tôi muốn gặp chị nói cho ra lẽ nên đến thẳng nơi chị làm việc. Trước mặt những người đồng nghiệp làm cùng chị, tôi không nể nang gì mà nói hết chuyện chị dâu tái giá khi mộ chồng cũ chưa xanh cỏ. Ai nấy đều nhìn chị bằng cặp mắt ái ngại, còn chị thì ôm mặt khóc nức nở, kéo tôi ra ngoài nói chuyện.
Cuối cùng, chị dâu đành nói hết mọi chuyện👇😨

…chị kéo tôi ra góc cầu thang, nơi không còn ai qua lại. Đôi tay chị run lên, giọng vỡ ra từng chữ:

— Em nghĩ chị là người vô tình thật sao?

Chị kể, cụ ông gần 70 tuổi ấy là ân nhân của gia đình chồng tôi.

Ngày anh trai tôi phát bệnh, chính cụ là người đứng ra cho vay không lãi gần 500 triệu để chạy chữa. Không giấy tờ, không hối thúc, chỉ nói một câu:
“Cứ lo cho người bệnh trước đã.”

Anh tôi mất. Khoản nợ ấy vẫn còn. Chị dâu lặng lẽ đi làm trả từng đồng, nhưng với mức lương công nhân, cả đời cũng không trả nổi. Cụ ông biết chuyện, tìm gặp chị và nói thẳng:

— Tôi không cần tiền. Tôi chỉ cần một người chăm sóc lúc tuổi già. Nếu cô đồng ý đứng tên làm vợ, coi như xóa hết nợ. Mẹ chồng cô vẫn có tiền dưỡng già, cô không mang tiếng nợ nần.

Chị cúi đầu khóc:
— Em nghĩ chị ham giàu, ham sung sướng sao? Chị tái giá… là để giữ lại mái nhà cho mẹ, để anh ấy ra đi không mang theo món nợ.

Tôi đứng chết lặng.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Hóa ra người mang tiếng “bạc tình” lại là người gánh hết phần cay đắng về mình. Hóa ra chị chấp nhận bị thiên hạ dèm pha, bị nhà chồng hiểu lầm, chỉ để đổi lấy hai chữ bình yên cho người đã khuất.

Tôi không nói được lời nào. Chỉ lặng lẽ mở túi, dúi vào tay chị 50 triệu.

— Em không giúp được nhiều… nhưng xin chị đừng một mình gồng nữa.

Chị ôm chặt tôi, khóc như chưa từng được khóc.

Hôm ấy tôi hiểu ra một điều:
Có những cuộc tái giá không phải vì tình, mà vì nghĩa.
Có những người phụ nữ không cần được ca ngợi, chỉ cần được thấu hiểu.