Truyện

Chồng bỏ đi theo một cô gái trẻ làm du lịch, bỏ lại chị Mai với ba đứa con thơ và một mái nhà d:ộ:t n:á:t, nhưng rồi..

Chồng bỏ đi theo một cô gái trẻ làm du lịch, bỏ lại chị Mai với ba đứa con thơ và một mái nhà d:ộ:t n:á:t, nhưng rồi..

Ở một làng chài nghèo ven biển Bình Thuận, có một người phụ nữ tên Mai. Người ta gọi chị là “chị Mai của biển”, bởi chị là một trong những người hiếm hoi có thể chèo thuyền một mình ra khơi từ lúc còn rất trẻ.

Chị từng có một gia đình nhỏ hạnh phúc. Chồng chị – anh Tuấn – là tay lưới giỏi trong vùng, yêu biển và yêu vợ con. Họ có ba người con trai: Khang, Dũng và Minh. Những tưởng cuộc đời cứ thế trôi qua êm đềm trong tiếng sóng. Nhưng rồi, khi Minh lên ba, anh Tuấn bỏ đi theo một cô gái trẻ làm du lịch, bỏ lại chị Mai với ba đứa con thơ và một mái nhà d:ộ:t n:á:t.

Chị đi khắp các bãi đá, các con nước, mùa nắng thì mò hàu, mùa mưa thì kéo lưới. Những hôm bão lớn, không thể ra khơi, chị lại ngồi may quần áo thuê, ch:ắt chiu từng đồng để lo cho các con ăn học. Với chị, “biển có thể dữ, nhưng con chữ thì hiền” – và chị tin rằng chữ nghĩa sẽ là con thuyền đưa con mình ra khỏi đói nghèo.
Khang, con cả, từ nhỏ đã biết nấu cơm, chăm em. Dũng thì hay giúp mẹ gi:ã cá, gỡ lưới. Minh, nhỏ nhất, nhưng rất ngoan, luôn hỏi mẹ:

“Mai mốt con lớn, con làm gì để mẹ không phải ra biển nữa nha?”
Năm tháng qua nhanh, đến khi chị Mai gần năm mươi, lưng bắt đầu đau khi vác lưới, mắt mờ dần vì gió mặn. Các con chị, từng người một, rời làng ra thành phố: Khang trở thành kỹ sư đóng tàu, Dũng là bác sĩ tim mạch, còn Minh, cậu út, theo học kiến trúc tại Sài Gòn.

Chị Mai ở lại một mình, vẫn sống trong căn nhà mái tôn cũ, vẫn gác thuyền mỗi tối, đốt đèn đợi con về dịp Tết. Nhưng có một năm, chị bất ngờ nhận được thư tay từ ba người con:

“Má đừng lo chuẩn bị gì cho Tết. Tụi con về sớm… và má sẽ có điều bất ngờ.”…, đọc tiếp dưới bình luận 👇

Tết năm ấy, biển lặng hiếm hoi. Sóng chỉ rì rào như thì thầm. Chị Mai dậy từ rất sớm, quét lại sân, vá tạm mấy chỗ dột trên mái tôn. Không hiểu sao tim chị cứ đập nhanh, vừa mừng vừa lo.

Đến trưa, tiếng xe dừng trước ngõ cát. Ba chàng trai bước xuống. Khang cao lớn, áo sơ mi chỉnh tề. Dũng đeo kính, dáng điềm đạm. Minh ôm bản vẽ cuộn tròn trong tay. Chị Mai chưa kịp mừng thì họ đã nắm tay chị, kéo ra bãi đất trống cạnh nhà.

Khang nói chậm rãi:
– Má nhớ miếng đất này không? Chỗ má hay phơi lưới hồi tụi con còn nhỏ.

Dũng tiếp lời:
– Tụi con mua lại rồi. Giấy tờ xong hết.

Minh mở bản vẽ, trải ra trước gió biển:
– Con thiết kế cho má một căn nhà nhìn thẳng ra biển. Mái ngói, tường gạch chắc chắn. Má không phải lo dột nữa.

Chị Mai đứng lặng. Gió biển thổi mạnh, nhưng mắt chị cay xè, tay run run sờ lên tờ giấy vẽ. Cả đời chị chưa từng nghĩ đến một ngôi nhà mới.

Khang khẽ nói thêm:
– Tụi con cũng mở một xưởng nhỏ gần cảng. Má không phải ra khơi nữa. Chỉ cần ngồi trông biển, trông cháu.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Đúng lúc ấy, từ xa có hai người bước lại. Một người đàn ông tóc bạc, gầy gò, đi cạnh một phụ nữ trẻ nhưng nét mặt mệt mỏi. Chị Mai nhận ra ngay – anh Tuấn.

Anh đứng trước mặt chị, cúi đầu:
– Mai… anh sai rồi. Anh nghe tụi nhỏ thành đạt, anh… anh muốn xin lỗi.

Chị Mai nhìn anh rất lâu. Biển sau lưng vẫn vỗ đều, không giận dữ, cũng chẳng vồ vập. Chị khẽ lắc đầu:
– Biển mênh mông lắm, nhưng lòng người thì có hạn. Tôi nuôi được ba đứa con, là đủ rồi.

Ba người con đứng cạnh chị, im lặng nhưng vững vàng như ba cột sóng chắn gió. Anh Tuấn quay đi, dáng lưng còng xuống.

Chiều xuống, ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng mái tôn cũ. Chị Mai ngồi trước hiên, nghe tiếng sóng quen thuộc, lần đầu tiên trong đời không còn thấy mặn.
Biển vẫn đó, nhưng từ hôm ấy, chị không còn cô độc nữa.