Gặp lại mẹ vợ cũ đang rửa bát thuê, thương tình, tôi rút ví lấy 5 triệu đưa cho bà, dặn dò bà giữ lấy phòng thân. Nhưng phản ứng sau đó của mẹ vợ khiến tôi và vợ mới bàng hoàng…
…Bà lấy trong túi áo một xấp tiền dày, đặt mạnh xuống bàn.
Tiếng “bộp” vang lên khô khốc, khiến cả quán ăn đang ồn ào bỗng chững lại.
Hương tròn mắt. Tôi cũng sững sờ. Xấp tiền dày cộp, toàn tờ năm trăm, được buộc gọn gàng bằng dây thun. Bà Sáu nhìn thẳng vào vợ tôi, giọng bình thản nhưng từng chữ như cứa vào không khí:
“Đây là 200 triệu. Tiền tôi để dành suốt mấy năm nay.”
Hương lắp bắp:
“B…bà nói cái gì?”
Bà Sáu chậm rãi lau tay vào vạt áo, ánh mắt không còn vẻ khổ cực của người rửa bát thuê, mà là sự điềm tĩnh đến đáng sợ của một người đã nhìn thấu lòng người:

“Tôi rửa bát thuê thật. Nhưng không phải vì tôi hết đường sống. Tôi làm để trả nợ ân tình.”
Bà quay sang tôi, giọng dịu lại:
“Năm đó, khi cậu còn là rể nhà tôi, mỗi tháng gửi cho tôi 4 triệu. Không phải cậu giàu, tôi biết. Nhưng cậu vẫn gửi, đều đặn, không một lời than. Tôi giữ lại từng đồng, trừ chi phí ăn uống tối thiểu. Sau ly hôn, tôi vẫn tiếp tục đi làm, vì tôi nghĩ… tiền đó không phải của tôi.”
Tôi nghẹn họng:
“Mẹ… mẹ làm vậy để làm gì?”
Bà cười nhạt:
“Để hôm nay trả lại cho cậu. Cả vốn lẫn nghĩa.”
Bà đẩy xấp tiền về phía tôi, rồi đẩy luôn cả 5 triệu tôi vừa đưa ra, trả lại nguyên vẹn.
“Cậu giúp tôi khi không nợ tôi. Tôi không thể để cậu mang tiếng ‘ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng’ trước mặt vợ mới.”
Hương tái mặt, môi run run. Cô lúng túng nhìn quanh, thấy ánh mắt khách trong quán không còn cười cợt nữa, mà đầy soi mói và đánh giá.
Bà Sáu quay sang Hương, giọng vẫn nhẹ, nhưng sắc như dao:
“Cô yên tâm. Tôi không giành chồng cô, cũng không cần tiền của cô. Nhưng có một điều tôi phải nói cho cô rõ…”
Bà dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Hương:
“Người đàn ông này, lúc nghèo không bỏ mẹ già vợ cũ. Lúc giàu không quay lưng với người từng mang ơn. Người như vậy, không phải để cô đem tiền bạc ra mà đo lòng.”
Cả quán im phăng phắc.
Hương cúi gằm mặt, hai tay siết chặt, không nói nổi một lời. Tôi chưa từng thấy cô bối rối và nhỏ bé đến thế.
Bà Sáu đứng dậy, khoác chiếc túi vải cũ lên vai, lưng lại hơi còng xuống như lúc đầu. Trước khi đi, bà quay lại nhìn tôi lần cuối:
“Tiền này cậu giữ lấy. Còn tôi… đủ sống rồi. Lần sau gặp lại, mong cậu đừng thương hại tôi nữa.”
Nói rồi, bà bước ra khỏi quán, dáng đi chậm rãi nhưng thẳng thắn.
Tôi ngồi chết lặng, tay run run đặt lên xấp tiền trên bàn. Hương im lặng rất lâu, rồi khẽ hỏi, giọng lạc đi:
“…Trước đây… anh đã từng tốt với họ như vậy sao?”
Tôi không trả lời. Vì lúc đó tôi chợt hiểu ra một điều:
Có những người nghèo tiền, nhưng giàu tự trọng.
Và có những người đủ đầy vật chất, nhưng nghèo đến mức không mua nổi hai chữ “nhân cách”.
Bên ngoài, nắng chiều hắt vào quán ăn cũ kỹ.
Còn trong lòng tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm… là một khoảng trống rất sâu.