Thấy Mẹ Vợ CŨ Ăn Xin Ngoài Chọ Tôi Lén Theo Về Nhà Và Phát Hiện Một Bí Mật: Khiến Tôi Nghẹn Lởi…
Thấy Mẹ Vợ CŨ Ăn Xin Ngoài Chọ Tôi Lén Theo Về Nhà Và Phát Hiện Một Bí Mật: Khiến Tôi Nghẹn Lởi…
Tôi tên Nam, 32 tuổi, làm trưởng nhóm kinh doanh cho một công ty vật liệu xây dựng ở TP.HCM. Đã hơn ba năm từ ngày ly hôn với Hà, tôi tưởng mọi chuyện cũ đã chôn sâu, đặc biệt là gia đình bên vợ cũ. Vậy mà chiều hôm đó, trên đường về nhà sau ca tiếp khách, tôi dừng xe ở ngã tư gần chợ Tân Định vì đèn đỏ và nghe tiếng gõ nhẹ vào cửa kính.
Một phụ nữ gầy gò, tóc lốm đốm bạc, áo khoác cũ sờn vai đang chìa tay: “Chú ơi… cho cô xin ít tiền mua cơm.” Tôi khựng lại. Gương mặt ấy… tôi không thể nhầm. Bà Thúy—mẹ vợ cũ của tôi.
Tôi chết lặng. Hồi còn là con rể, tôi từng thấy bà Thúy ăn mặc sang trọng, tay đeo vàng, nói chuyện lúc nào cũng “đàng hoàng gia đình có nề nếp”. Bà từng chê tôi “dân tỉnh lẻ lên Sài Gòn”, từng ép Hà phải chọn nhà ngoại thay vì tôi. Cũng bà là người đổ thêm dầu vào những trận cãi vã khiến cuộc hôn nhân của tôi vỡ nát.
Thế mà bây giờ bà đứng trước tôi, dáng co ro, ánh mắt tránh né, bàn tay run run. Tôi không đưa tiền ngay. Tôi mở ví, rút một tờ năm mươi ngàn, nhưng lại cảm thấy nghẹn nơi cổ. Bà nhận lấy, cúi đầu cảm ơn rất khẽ rồi quay lưng đi vội, như sợ tôi kịp hỏi điều gì.
Tôi nhìn theo, tim đập dồn. Cả buổi tôi không thể nào tập trung. Trong đầu cứ lởn vởn: “Sao bà lại ra nông nỗi này? Hà đâu? Gia đình bà đâu?”
Một phần trong tôi muốn quay đi, coi như không thấy, vì những vết xước cũ vẫn còn. Nhưng phần khác—phần đã từng sống chung một mái nhà và từng gọi bà là “mẹ”—không cho phép tôi bỏ mặc. Khi bà Thúy rẽ vào con hẻm nhỏ sau chợ, tôi khởi động xe, giữ khoảng cách, lén theo.
Bà đi rất nhanh, thỉnh thoảng ngoái nhìn, rồi dừng trước một căn nhà trọ lợp tôn thấp tè, cửa sắt rỉ sét. Bà mở cửa bước vào như người đã quen thuộc nơi này. Tôi dựng xe ở đầu hẻm, tim nặng trĩu. Một cảm giác bất an trào lên: bà không chỉ nghèo đi—bà đang giấu một thứ gì đó.
Tôi tiến lại gần, vừa định gõ cửa thì bên trong vang lên tiếng ho khan dữ dội và giọng đàn ông gằn từng chữ:
“Bà còn định giấu nó tới bao giờ?”
Tôi đứng chết sững. “Nó” là ai? Và vì sao bà Thúy phải giấu?
…..Quý độc giả xem thêm tại bình luận ![]()
Tôi đứng như bị đóng đinh ngoài cửa.
Giọng bà Thúy run rẩy, đứt quãng:
“Ông im đi… tôi xin ông… Nó mà biết thì nó không sống nổi đâu…”
Một tiếng ho sặc sụa, rồi tiếng người đàn ông gằn lên:
“Bà nghĩ tôi chịu cảnh này vì ai? Vì con bà đấy!”
Tôi không kìm được nữa, đẩy cửa bước vào.
Cảnh trước mắt khiến tôi nghẹn lời.
Trong căn phòng trọ chật hẹp, ẩm mốc, một người đàn ông nằm liệt trên chiếc giường xếp, chân quấn băng, nửa người không cử động. Bên cạnh là thuốc men, hóa đơn viện phí vương vãi.
Bà Thúy quay lại, mặt tái mét khi thấy tôi.
“Nam… cậu… sao cậu lại ở đây?”
Tôi chỉ vào người đàn ông:
“Ông ấy là ai?”
Bà cúi đầu. Rất lâu sau mới nói:
“Là… bố ruột của Hà.”
Tôi sững sờ.
Hà từng nói với tôi bố cô mất từ nhỏ.
Bà Thúy nghẹn giọng:
“Ông ấy không chết. Ông ấy bỏ mẹ con tôi khi Hà mới 5 tuổi. Năm ngoái quay về, bị tai biến. Hà biết chuyện… nó sốc. Nó bán nhà, trả nợ cho ông ấy, rồi… bỏ đi nước ngoài làm thuê.”
Tôi khàn giọng:
“Vậy còn bà?”
“Tiền thuốc mỗi tháng hơn chục triệu,” bà cười chua chát.
“Tôi đi ăn xin… để nó không phải quay về.”
Tôi ngồi phịch xuống ghế.
Người phụ nữ từng kiêu ngạo, từng coi thường tôi… giờ đánh đổi cả danh dự để che chở cho con gái.
Bà nhìn tôi, nước mắt rơi lã chã:
“Tôi biết mình từng tệ với cậu.
Nhưng làm mẹ rồi… cậu sẽ hiểu.
Có những cái nhục, miễn con mình không gánh là được.”
Tôi không nói được gì.
Chỉ thấy cổ họng nghẹn cứng.
Hóa ra…
Có những bí mật không phải để giấu người khác.
Mà là để một người mẹ tự mình gánh hết đau đớn.