Truyện

Nhà tôi 3 mặt tiền tại quận 1 ở Sài Gòn, con trai tôi yêu rồi cưới 1 cô gái ngoài Bắc vì trót có bầu.

Nhà tôi 3 mặt tiền tại quận 1 ở Sài Gòn, con trai tôi yêu rồi cưới 1 cô gái ngoài Bắc vì trót có bầu. Tôi b;ực mình những vì cháu vẫn vui vẻ đồng ý. Ai dè …Tôi là người Nam, sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn. Nhà chồng giàu có từ thời làm tiệm vàng, giờ cho thuê mặt bằng, mỗi tháng thu không dưới vài trăm triệu. Nói không phải khoe chứ nhà tôi không thiếu gì – ngoài một đứa con dâu “môn đăng hộ đối”.
Thằng con trai duy nhất của tôi, Hải, học đại học xong thì vào công ty riêng của bạn làm, không đụng tới đồng nào của cha mẹ. Tôi mừng. Nhưng tôi không ngờ, nó về một ngày, báo tôi một tin trời giáng:
– Mẹ, con cưới. Bạn gái con lỡ có thai rồi.
Tôi s;ững s;ờ. Rồi tức.
– Ai? Ai mà không biết ngừa? Con không đủ khôn hay nó cố tình?
– Mẹ đừng nói vậy. Cô ấy là người tốt. Tụi con yêu nhau đàng hoàng. Mẹ cho tụi con cơ hội, được không?
Tôi không trả lời. Trong lòng chỉ đầy hình ảnh tiêu cực: con gái Bắc thường khéo nói, biết tính toán, lại hay làm chủ gia đình. Tôi không muốn con trai mình làm “rể ngoài”. Nhưng nhìn gương mặt con, tôi đành nhượng bộ. Dẫu sao, đứa bé trong bụng cũng mang dòng máu nhà tôi.
Ngày cưới, họ nhà gái vào Sài Gòn chỉ có mẹ cô dâu và cậu em trai. Mọi thứ đều gọn nhẹ. Cô dâu – tên Vy – nhỏ con, da trắng, nói năng nhẹ nhàng. Nhưng tôi thấy ở nó cái gì đó… không hợp mắt. Có lẽ vì gi;ọng Bắc của n;ó, hay vì ánh mắt hay nhìn xuống khi nói chuyện.
Sau đám cưới, tôi cho vợ chồng nó một phòng ở tầng trệt – căn phòng cạnh bếp và sau nhà, nhỏ nhưng tiện.
Vy không than vãn. Nó nấu ăn, rửa chén, dọn dẹp mọi thứ mà không cần nhắc. Nhưng tôi vẫn không ưa. Tôi thấy nó giả tạo. Mỗi lần nó gọi tôi là “mẹ ơi”, tôi chỉ ậm ừ. Tôi không xưng “mẹ”, tôi chỉ bảo “bà đây”.
Ngày sinh nở, Hải vắng mặt vì công tác. Tôi đưa Vy đi bệnh viện. Nó đau đẻ, tay run run nắm lấy tay tôi:
– Mẹ… mẹ đừng bỏ con một mình nhé…
Tôi định rút tay ra, nhưng rồi nghe nó rên một tiếng, mắt ứa nước. Tôi ở lại.
Lúc cháu nội ra đời, là con gái, Vy khóc òa. Tôi không biết là khóc vì hạnh phúc hay vì sợ… tôi thất vọng. Tôi không nói gì, chỉ ôm cháu vào lòng. Tay bé xíu, ấm áp lạ thường.
Vài tuần sau, tôi bắt đầu nghe hàng xóm xì xào: “Con dâu ngoài Bắc của bà nhìn hiền mà khéo tay quá ha.” – “Nghe nói nó bán bánh online, có người đặt cả chục phần mỗi ngày.” – “Sao giọng Bắc mà dễ nghe ghê…”
Tôi không nói, nhưng lặng lẽ để ý.
Hằng sáng, khi tôi thức dậy, sân trước đã được quét sạch. Có hôm bếp có sẵn nồi nước sâm, Vy để lại mảnh giấy nhỏ: “Mẹ nhớ uống kẻo nóng trong người.”
Nhưng tôi vẫn chưa bỏ được cái thành kiến trong lòng.
Một hôm, tôi nghe nó gọi điện thoại cho mẹ ngoài Bắc:
– … Dạ, con ở đây ổn lắm mẹ ạ. Mẹ yên tâm, con thương mẹ chồng như mẹ ruột. Chỉ là mẹ chồng con chưa quen con thôi… con sẽ ráng.
Tôi đứng bên ngoài, tim bỗng chùng xuống.
Phải chăng… tôi đã quá khắt khe?……Quý độc giả xem tiếp dưới phần bình luận 👇👇👇

…Tôi còn đang đứng thẫn thờ thì nghe Vy nói tiếp, giọng nghèn nghẹn:

– Mẹ ngoài đó giữ sức nhé… con không gửi tiền về nhiều được, vì con đang dành dụm… để sau này mua cho mẹ chồng con một căn nhà nhỏ dưỡng già.

Tôi đứng chết trân.

Tối hôm đó, tôi lặng lẽ mở điện thoại của Vy để trên bàn. Không phải tò mò vô cớ. Chỉ là… tim tôi không yên.
Trong ứng dụng ghi chú, tôi thấy một danh sách chi tiêu rất chi tiết:

  • Tiền sữa cho con

  • Tiền gửi về quê cho mẹ ruột: 0

  • Quỹ tiết kiệm: “Cho mẹ chồng – 500 triệu

Tôi run tay.

Hóa ra, mấy đơn bánh online Vy làm mỗi ngày, nó không tiêu cho bản thân. Nó dậy từ 4 giờ sáng, tranh thủ lúc con ngủ để làm bánh, tối lại gói từng phần giao ship. Hải từng hỏi sao vợ cực vậy, Vy chỉ cười:
– Em quen rồi.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Ba tháng sau, tôi ngã bệnh. Đột quỵ nhẹ.
Hải hoảng loạn, còn Vy thì không rời tôi nửa bước. Nó ngủ ngay ghế xếp ngoài phòng bệnh, đêm nào cũng dậy đo huyết áp, lau người, xoa chân cho tôi.

Có lần tôi tỉnh giữa đêm, nghe nó thì thầm:
– Mẹ ráng khỏe lại… con còn chưa kịp báo hiếu cho mẹ…

Tôi quay mặt vào tường, khóc lần đầu tiên vì hối hận.

Xuất viện, tôi gọi Vy lại, đặt vào tay nó cuốn sổ đỏ căn nhà nhỏ phía sau:
– Mẹ già rồi. Nhà nhiều để làm gì. Từ nay… mẹ coi con là con ruột.

Vy bật khóc, quỳ xuống:
– Con chưa từng mong nhà cửa… con chỉ mong mẹ thương con.

Giờ đây, mỗi sáng tôi bế cháu nội ra trước hiên. Vy pha trà, gọi:
– Mẹ ơi, uống trà nóng kẻo lạnh bụng.

Lần đầu tiên, tôi đáp lại:
– Ừ… con gái.

👉 Có những người không cần cùng quê,
chỉ cần cùng lòng.