Truyện

Ngay trong đêm Tân H-ôn, chồng chưa đụ;/ng đả gì đến vợ đã đề nghị chỉ sống với 1 năm rồi ly hô–n,

Ngay trong đêm Tân H-ôn, chồng chưa đụ;/ng đả gì đến vợ đã đề nghị chỉ sống với 1 năm rồi ly hô–n, vợ khóc hết nước mắt cầ;/u xi;/n, cho đến 4h sáng thì thấy chồng lúi húi ở đầu giường, trong tay chính là…

Cưới xong, cả họ nhà chồng ai cũng bảo Lan là cô gái may mắn.
Chồng cô – Hưng, con trai độc nhất của ông chủ xưởng gỗ lớn nhất vùng, cao ráo, điềm đạm, lại học hành tử tế.
Thế nhưng đêm tân hôn – cái đêm mà đáng lẽ cô gái nào cũng hạnh phúc nhất – Lan lại khóc cạn nước mắt.

Vừa khép cửa phòng, Hưng bỗng thở dài, đặt phong bì dày lên bàn rồi nói nhỏ, giọng trầm lạnh như gió cuối mùa:

“Anh xin lỗi. Anh chỉ có thể sống với em đúng 1 năm thôi… Sau đó, em tự do.”

Lan sữ-ng sờ, tưởng mình nghe nhầm.
Cô run rẩy hỏi:

“Tại sao ạ? Anh… anh không thương em sao?”

Nhưng Hưng chỉ quay đi, ánh mắt lảng tránh.
Anh nằm xuống mép giường, lưng quay về phía cô, không một lời giải thích.

Lan thức trắng cả đêm, nước mắt chảy ướt gối.
Đến gần 4 giờ sáng, cô bỗng nghe tiếng sột soạt.
Mở mắt ra, thấy Hưng đang ngồi lúi húi ở đầu giường, tay cầm một thứ gì đó sáng loáng.

Cô giật mình bật dậy — và ch;/ết lặng.
Trong tay anh là một tấm ảnh cũ và chiếc d;/ a-o nhỏ và rồi… 👇👇

Không có mô tả ảnh.

Hưng cầm tấm ảnh run run đặt xuống giường, còn con dao nhỏ thì anh vội vàng nhét lại vào túi áo ngủ như sợ Lan hiểu lầm, ánh đèn ngủ hắt lên khuôn mặt anh tái nhợt đến đáng sợ.

Lan nhìn rõ tấm ảnh ấy là một người phụ nữ trẻ, nụ cười hiền, đứng cạnh Hưng trong bộ đồng phục sinh viên, phía sau là cổng trường cũ đã bong sơn, góc ảnh còn in mờ một dòng chữ viết tay: “Nếu em không còn, anh phải sống thay cả phần em.”

Lan chưa kịp hỏi thì Hưng đã bật khóc, tiếng khóc bị nén suốt nhiều năm như vỡ tung trong đêm tân hôn lạnh lẽo. Anh kể rằng người trong ảnh là Mai, mối tình đầu của anh, đã qua đời một năm trước vì tai nạn, đúng ngày gia đình ép anh đính hôn với Lan, và từ đó mỗi đêm anh đều mơ thấy Mai đứng ở đầu giường, hỏi vì sao anh phản bội lời hứa.

Con dao nhỏ kia không phải để làm hại Lan, mà là thứ anh dùng mỗi đêm khắc một vạch nhỏ lên mặt trong chân giường, đếm từng ngày trôi qua cho đủ một năm để trả xong lời thề với người đã khuất rồi mới dám buông bỏ.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Lan ngồi sụp xuống, tim thắt lại, vừa đau, vừa tủi, vừa thương người đàn ông đang run rẩy trước mặt mình, cô hiểu ra rằng một năm kia không phải là sự ruồng bỏ, mà là quãng thời gian Hưng xin để học cách sống tiếp mà không bị ám ảnh bởi quá khứ.

Đến lúc trời gần sáng, Lan lau nước mắt, nhẹ giọng nói rằng cô không xin anh tình yêu ngay bây giờ, chỉ xin được ở bên anh trọn một năm ấy, cùng anh gánh nỗi đau, và nếu sau một năm anh vẫn không thể mở lòng, cô sẽ tự bước đi mà không oán trách.

Hưng ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt lần đầu tiên không còn né tránh, chỉ còn lại sự biết ơn và nhẹ nhõm, còn Lan thì hiểu rằng đêm tân hôn này đã cướp đi giấc mơ màu hồng của cô, nhưng cũng mở ra một nghịch lý cay đắng hơn: có những cuộc hôn nhân bắt đầu không phải bằng yêu, mà bằng lòng trắc ẩn và sự lựa chọn ở lại khi người khác muốn buông tay.