Đi tình nguyện mùa hè xanh tại Sa Pù, chàng trai phát hiện cô gái có chiếc vòng tay khắc chữ lạ
Mùa hè ấy, tôi về xã miền núi của huyện Thanh An, Piêng Dao
trong chương trình tình nguyện Mùa hè xanh. Cái nắng nơi đây th-iê-u c-h-áy từng mảng đất nâu khô cằn, từng bước chân đi qua đều dậy lên bụi mù. Nhưng bù lại, người dân nơi này đôn hậu, trẻ con đứa nào cũng mắt sáng long lanh, dù áo vá chằng vá đụp.
Ngày đầu tiên đến điểm trường lẻ, tôi chú ý đến một bé gái trạc tám, chín tuổi. Nó không giống những đứa trẻ hay cười khác. Nó lầm lũi, ít nói, nhưng luôn có mặt ở sân trường từ sớm, ngồi ở bậc thềm nhìn lên bảng đen, ánh mắt hoang hoải.
Tôi hỏi mấy cô giáo thì được biết con bé tên Hà, m-ồ c-ô:i cả cha lẫn mẹ sau một trận lũ quét năm ngoái. Từ ấy, nó được người dân trong bản cưu mang, ai cho gì ăn nấy, sống l-ay l-ắ-t như ngọn cỏ dại.
Chiều hôm đó, tôi mang cho con bé một hộp màu nước. Nó mím môi cảm ơn, ánh mắt lóe sáng như vừa chạm vào phép màu. Khi vạt áo con bé vén lên, tôi thoáng thấy nơi cổ tay nhỏ nhắn kia là một chiếc vòng bạc xỉn màu — khắc hai chữ: “Thảo An.”
Tôi ch-t sững.
Tim tôi như bị ai đó b::ó-p ng:h:-ẹt. Tôi xin được xem chiếc vòng, giả vờ trầm trồ. Con bé ngơ ngác nhưng ngoan ngoãn đưa tay cho tôi.
Tôi run run:
— Ai cho em chiếc vòng này?…………. Đọc tiếp tại bình luận 👇
Con bé cúi đầu, giọng nhỏ như gió lọt qua khe đá:
— Mẹ em để lại… Trước khi nước cuốn đi, mẹ bảo: “Có chiếc vòng này, sau này con sẽ tìm được người nhà.”
Tôi thấy cổ họng mình nghẹn cứng. “Thảo An” — cái tên ấy… là tên em gái tôi.
Mười lăm năm trước, gia đình tôi từng có một đứa con gái bị thất lạc trong trận lũ ở vùng giáp ranh Thanh An – Piêng Dao. Khi đó tôi còn quá nhỏ. Chỉ nhớ loáng thoáng những ngày mẹ khóc đến cạn nước mắt, và chiếc vòng bạc mẹ đặt làm riêng, khắc tên em để “dễ nhận ra nếu còn sống”.
Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường:
— Mẹ em… tên gì?
— Mẹ em tên Thảo. Người ta hay gọi là Thảo An cho đủ vía.
Tôi choáng váng. Mọi mảnh ký ức cũ ùa về, ghép lại thành một sự thật khiến tim tôi đập loạn nhịp.
Đêm đó, tôi không ngủ. Gió núi rít qua mái trường, mưa lâm thâm như nhắc lại một mùa lũ xa xăm. Tôi gọi điện về cho mẹ. Khi nghe tôi nhắc đến cái tên “Thảo An” và chiếc vòng bạc, đầu dây bên kia bật lên tiếng khóc nấc.
— Con… đưa mẹ lên Sa Pù. Ngay sáng mai.
Hôm sau, mẹ tôi đến. Vừa thấy con bé, mẹ khựng lại, run rẩy bước tới. Khi nhìn chiếc vòng trên tay Hà, mẹ ôm chầm lấy nó, khóc không thành tiếng. Con bé sững người, rồi bỗng òa lên, như đã chờ giây phút ấy từ rất lâu.
— Mẹ…?
Khoảnh khắc ấy, cả bản làng lặng đi. Không ai nói gì. Chỉ có tiếng gió thổi qua rừng và tiếng khóc vỡ òa của hai mẹ con thất lạc.
Sau mùa hè xanh, Hà theo mẹ tôi về xuôi. Trước khi đi, nó tháo chiếc vòng bạc đưa cho tôi:
— Anh giữ giúp em. Để nhớ… em đã từng ở đây.
Tôi lắc đầu, đeo lại vào tay nó.
— Không. Em giữ. Vì chiếc vòng này đã đưa em về nhà.
Mùa hè Sa Pù năm ấy khắc sâu trong tôi một điều:
Có những chuyến đi tình nguyện không chỉ xây trường, mở đường…
mà đưa người ta tìm lại máu mủ của chính mình.