Truyện

Cô gái 20 tuổi lỡ có bầu với anh công nhân xây dựng, ngày anh đưa cô về quê ra mắt,

Cô gái 20 tuổi lỡ có bầu với anh công nhân xây dựng, ngày anh đưa cô về quê ra mắt, bị bố mẹ anh từ chối nhận vì “ăn cơm trước kẻng”.
Ba tháng trôi qua, Hương chờ đợi trong v;ô vọng. Bụng cô ngày một lớn, nhưng Minh cứ lần lữa, viện cớ gia đình chưa đồng ý. Rồi một ngày, qua một người quen, Hương ch;;ế;;t lặng khi biết sự thật: Minh đã làm đám cưới ở quê với một cô gái khác, người được gia đình anh chọn từ lâu.
Hương không khóc, không g;ào th;;ét. Cô chỉ lặng lẽ rời đi, ôm nỗi đau và đứa con trong bụng, quyết tâm làm mẹ đơn thân. Mười bảy năm sau sự thật dần lộ ra…
Vào một buổi chiều tháng Sáu, khi cơn mưa giăng mờ cả phố cổ Hội An, một người phụ nữ lặng lẽ đứng trước cổng trường THPT, tay cầm chiếc ô cũ, mắt dõi theo một cậu học sinh đang bước ra. Bảy năm nuôi con một mình, mười bảy năm câm lặng chôn giấu nỗi đau, giờ đây, trái tim Hương lại thắt lại bởi một sự thật mà cô chưa bao giờ dám đối diện…”
Năm ấy Hương vừa tròn 20 tuổi, cái tuổi đẹp nhất đời con gái. Cô là sinh viên ngành kế toán trường Cao đẳng Kinh tế. Gia cảnh không khá giả, ba mất sớm, mẹ bán bánh mì đầu ngõ nuôi hai chị em ăn học. Hương học giỏi, chăm ngoan, chưa từng khiến mẹ phiền lòng. Nhưng rồi, chính mùa hè năm hai ấy đã viết nên trang đời u uất nhất trong tuổi trẻ của cô.
Hương gặp Minh khi đi làm thêm ở một quán cơm bình dân gần công trình xây dựng. Minh là công nhân mới từ quê Quảng Ngãi ra làm phụ hồ. Vóc dáng cao to, nụ cười hiền khô và ánh mắt có phần vụng về, anh khiến cô gái trẻ cảm thấy gần gũi và tin tưởng. Tình yêu đến tự nhiên như cơn mưa đầu mùa – nhanh, bất ngờ và thấm đẫm.
Họ yêu nhau chừng hơn ba tháng thì Hương phát hiện mình mang thai. Tin vui với cô lại là nỗi hoang mang không lời. Cô bỏ lớp, đi làm thêm nhiều hơn để dành dụm tiền. Minh hứa sẽ đưa cô về quê xin cưới đàng hoàng. Cô tin anh, như thể cả thế giới này chỉ có một người đàn ông duy nhất là Minh.
Ngày về ra mắt, mọi chuyện không như Hương tưởng tượng. Bố mẹ Minh lạnh nhạt, gương mặt tối sầm lại khi nghe đến chuyện “ăn cơm trước kẻng”. Mẹ anh bảo: “Con gái bây giờ hư lắm, chưa gì đã dính, chắc gì là con Minh?” – câu nói như nhát d;a;o c;ứ;a vào tim Hương.
Họ quay về Đà Nẵng trong im lặng. Từ hôm đó, Minh bắt đầu tránh mặt cô, rồi viện cớ này kia: “Bố mẹ chưa đồng ý, đợi thêm một thời gian nữa…” – câu nói đó lặp lại nhiều lần như một đoạn băng cũ.
Ba tháng trôi qua, bụng Hương ngày càng lớn. Trong khi Minh càng ít liên lạc. Rồi một buổi chiều mưa, người bạn làm cùng quán gọi cho cô, giọng run run:
– Hương ơi… Minh nó… cưới vợ ở quê rồi…
Hương cứng người. Cô ngồi thừ trên ghế đá công viên gần ký túc xá suốt nhiều tiếng. Không nước mắt. Không oán trách. Chỉ có một khoảng lặng như bị rút sạch mọi âm thanh.
Cô quyết định nghỉ học, dọn trọ ra ngoại ô, xin làm kế toán cho một xưởng gỗ nhỏ, và giữ lại đứa bé. “Không cần ai thương hại, mình sẽ làm mẹ đơn thân” – cô tự nhủ mỗi tối, khi đôi chân sưng phù vì mang thai mà vẫn không dám ngơi nghỉ.
Thằng bé chào đời vào một đêm mưa lớn, trong căn phòng trọ lợp tôn, có tiếng ếch nhái và hơi đất ngai ngái. Cô đặt tên con là Khôi – nghĩa là khởi đầu. Vì đối với Hương, đứa bé là ánh sáng duy nhất còn lại giữa đời mình.
Cuộc sống không dễ dàng. Làm mẹ đơn thân ở tuổi hai mươi mốt, Hương vừa đi làm, vừa nuôi con. Đôi khi phải bế Khôi đi gửi nhờ bác tổ trưởng khi tăng ca đột xuất. Nhiều đêm, cô khóc vì mệt, vì tủi thân, vì nhớ mẹ già ngoài quê nhưng không dám về, sợ người ta dị nghị.
Khôi lớn lên khỏe mạnh, ngoan ngoãn. Cậu bé có đôi mắt giống hệt Minh – điều mà mỗi lần nhìn thấy, tim Hương lại se lại. Cô chưa từng kể cho con biết cha nó là ai. Trong mọi hồ sơ nhập học, giấy tờ, cô luôn để trống mục “tên cha”. Với cô, Khôi chỉ cần mẹ là đủ.
Năm Khôi học lớp 10, cô tích góp mua được một mảnh đất nhỏ ở Hội An, mở tiệm tạp hóa nhỏ trước nhà….Xem thêm 👇👇👇

…Tiệm tạp hóa nhỏ giúp hai mẹ con sống ổn định. Hương không còn cúi mặt né tránh ánh nhìn ai nữa. Cô sống đàng hoàng, nuôi con bằng mồ hôi của mình, và tin rằng quá khứ đã ngủ yên.

Cho đến buổi chiều mưa ấy.

Hương đứng trước cổng trường, nhìn Khôi bước ra giữa đám học sinh. Bất chợt, một người đàn ông trung niên dừng xe bên kia đường. Anh ta nhìn Khôi rất lâu, ánh mắt sững sờ như vừa nhìn thấy một điều không thể tin nổi.

Hương nhận ra ngay lập tức.
Là Minh.

Thời gian đã bào mòn anh: gầy, sạm, mái tóc điểm bạc. Áo công nhân dính vôi vữa, đôi giày lấm bùn. Minh bước sang đường, run run gọi:

— Khôi…?

Cậu bé quay lại, lịch sự:
— Chú gọi cháu ạ?

Minh chết lặng. Còn Hương thì tim đập dồn dập, nhưng giọng lại bình tĩnh lạ thường:
— Anh đừng gọi con tôi như thế.

Minh quay sang Hương, môi mấp máy:
— Hương… anh xin lỗi. Anh không biết… Anh vừa chuyển công trình về đây. Thấy thằng bé… giống anh hồi trẻ quá.

Hương cười nhạt:
— Giống hay không, cũng không liên quan đến anh.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Minh cúi đầu, giọng khàn đi:
— Anh sai rồi. Ngày đó… anh hèn. Gia đình ép cưới, anh không đủ can đảm bảo vệ em. Vợ anh mất sớm vì bạo bệnh, anh nuôi con riêng bên nội. Anh không dám tìm em… sợ em khinh.

Hương nhìn thẳng vào mắt anh:
— Tôi không khinh. Tôi chỉ đã tự đứng dậy rồi.

Minh nghẹn ngào:
— Cho anh nhận con… được không?

Hương im lặng một lúc lâu. Rồi cô nói chậm rãi:
— Quyền đó không nằm ở tôi. Nó nằm ở Khôi. Nhưng anh phải hiểu một điều: 17 năm qua, nó không thiếu cha. Nó chỉ có một người nuôi nó là tôi.

Hôm đó, Hương về nhà sớm. Cô kể cho Khôi nghe tất cả. Không giấu, không thêm bớt. Khôi nghe xong, rất lâu sau mới nói:
— Con cảm ơn mẹ vì đã không bỏ con. Còn người kia… để con tự quyết khi con sẵn sàng.

Hương ôm con vào lòng. Ngoài trời, mưa đã tạnh.
Lần đầu tiên sau 17 năm, cô thấy lòng mình thật nhẹ.

Có những sai lầm không thể sửa.
Nhưng có những người phụ nữ, dù bị bỏ rơi, vẫn đủ mạnh mẽ để tạo ra một cuộc đời tử tế cho con mình.