Truyện

Người đàn ông ở nông thôn thuê 10 mẫu đất chỉ để nuôi 10 con gà, cả làng đều ch//ê anh ta ng//u d//ại,

Người đàn ông ở nông thôn thuê 10 mẫu đất chỉ để nuôi 10 con gà, cả làng đều ch//ê anh ta ng//u d//ại, hai năm sau dân làng lại sữ//ng s//ờ ch//ết l//ặng không ngờ…

Ở một vùng quê nghèo miền Bắc, có một người đàn ông tên Tư. Anh Tư ngoài bốn mươi tuổi, chưa lập gia đình, quanh năm chỉ sống lặng lẽ trong căn nhà cũ cạnh cánh đồng. Người ta quen với hình ảnh anh la/m l/ũ làm thuê, ai nhờ việc gì cũng nhận, miễn sao đủ bữa cơm qua ngày. Nhưng rồi một hôm, Tư khiến cả làng ngỡ ngàng khi tuyên bố thuê hẳn 10 mẫu đất chỉ để… nuôi 10 con gà.

“Thằng Tư khù//ng rồi!”, một bà hàng xóm x/ì xà/o.
“Nuôi gà thì cần gì đất nhiều, vài mét vườn sau nhà cũng đủ. Nó thuê nhiều thế khác gì ném tiền qua cửa sổ.”
Tiếng cư/ời c/ợt, ch//ê b//ai lan khắp xóm làng. Người ta lắc đầu, nghĩ Tư ng//u d//ại, chẳng biết tính toán.

Thế nhưng Tư không giải thích. Anh lẳng lặng mỗi ngày ra cánh đồng, dựng những mái chòi nhỏ, trồng thêm cây xanh, đào mương dẫn nước, rồi thả mười con gà đi lang thang tự do trên cánh đồng rộng. Anh coi chúng như bạn bè, gọi tên từng con, dõi theo từng bước chạy lon ton trên nền cỏ.

Ban đầu, cả làng thấy thật lạ lùng, có người còn tò mò kéo nhau đi xem, cười ngặt nghẽo khi thấy cả cánh đồng mênh mông chỉ lác đác vài con gà bé nhỏ. Nhưng Tư vẫn kiên nhẫn, ngày ngày chăm đất, trồng thêm ngô, lúa, khoai để làm thức ăn tự nhiên cho chúng. Anh bảo:
“Gà cần được sống tự do, cần thở khí trời, ăn hạt sạch thì mới khỏe mạnh.”

Một năm trôi qua… đọc tiếp dưới bình luận

…Một năm trôi qua, đàn gà vẫn chỉ có đúng 10 con.
Không đẻ trứng bán.
Không nhân đàn.
Không xuất chuồng.

Dân làng càng chắc mẩm: Tư điên thật rồi.

– “Nuôi gà mà không bán, không đẻ trứng thì lấy gì mà sống?”
– “Chắc sắp bán đất trả nợ thôi.”

Nhưng điều lạ là… đàn gà không hề chết con nào.
Lông bóng mượt, chân cao, mắt sáng.
Mỗi con gà nặng gần gấp rưỡi gà thường, lại chẳng bao giờ bệnh.

Sang năm thứ hai, một hôm có đoàn xe biển tỉnh dừng ngay đầu làng.
Ba người đàn ông mặc vest, đi thẳng ra cánh đồng của Tư.

Cả làng kéo nhau ra xem.

Họ không hỏi mua đất.
Không hỏi thuê ruộng.
Họ chỉ hỏi đúng một câu:

– “Mười con gà này… anh có bán không?”

Tư gật đầu:
– “Có. Nhưng bán cả mười, không bán lẻ.”

Người đàn ông dẫn đầu cười:
– “Bao nhiêu?”

Tư đáp gọn:
– “Mỗi con 300 triệu.”

Cả làng sững sờ.
Có người bật cười thành tiếng.
Có người chửi thề.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

– “Gà gì mà đắt hơn cả trâu bò?”

Người đàn ông không cười. Ông ta cúi xuống, bắt một con gà lên, lật cánh, soi da, xem móng, rồi nhìn thẳng Tư:

– “Đây không phải gà thường.
Đây là giống gà cổ bản địa đã tuyệt chủng trên giấy tờ.
Chỉ sống được nếu thả tự nhiên trên diện tích rất lớn, đất sạch tuyệt đối.”

Ông ta quay sang dân làng:
– “Hai năm nay, các anh chị trồng hóa chất, phun thuốc sâu.
Chỉ có khu đất này… không nhiễm độc.”

Hợp đồng ký ngay tại chỗ.
3 tỷ tiền mặt.

Ngày Tư nhận tiền, cả làng chết lặng.

Chưa dừng lại ở đó.
Một tháng sau, khu đất 10 mẫu được thuê lại làm trại bảo tồn – du lịch sinh thái, giá thuê gấp 5 lần trước kia.
Tư được mời làm người quản lý trọn đời.

Hôm khai trương, người từng chê Tư ngu dại đứng nép ngoài cổng, không dám bước vào.

Còn Tư chỉ nói một câu, rất khẽ:

👉 “Không phải tôi nuôi ít gà.
👉 Là tôi nuôi đất, chờ người biết giá trị của nó.”