Truyện

Vợ nấu nướng xong còn bận cho 2 con nhỏ ăn, lúc quay vào mâm cơm cả nhà chồng đã ăn xong chừa lại đúng bộ xư//ơng cá

Vợ nấu nướng xong còn bận cho 2 con nhỏ ăn, lúc quay vào mâm cơm cả nhà chồng đã ăn xong chừa lại đúng bộ xư//ơng cá. Người chồng đi làm xa lâu ngày mới về chứng kiến cảnh đó có h/ành độ/ng khiến tất cả s//ốc ó//c…
Buổi trưa hôm ấy, mâm cơm trong căn nhà ba thế hệ vẫn thơm phức mùi cá kho, canh chua, rau luộc. Lan – người con dâu út – tất bật trong bếp, vừa bón cơm cho hai đứa con nhỏ, vừa đảo tay lau mồ hôi. Cô đã quen với cảnh cả nhà ăn trước, mình ăn sau, bởi “phải lo cho con cho cháu, người lớn ăn xong còn dọn dẹp”.
Chồng cô – Tuấn – làm việc ở xa, cuối tuần mới về. Hôm nay anh vừa về tới nhà, thấy vợ tất bật, còn mọi người đã ngồi vào bàn ăn. Mẹ anh hối:
– Kìa, Tuấn, con ăn đi, vợ mày lo con nít thì ăn sau!
Anh gật đầu, nghĩ cũng bình thường như mọi lần. Một lát sau, khi cho hai con nhỏ ăn xong, Lan quay lại bàn, nhìn mâm cơm trống trơn chỉ còn đúng một bộ xư//ơng cá nằm chỏng chơ giữa đĩa. Lúc này nhà chồng mọi người cũng ăn xong hết và đứng dậy cả rồi. Nước mắt cô ứa ra, không nói nổi lời nào.
Cô lặng lẽ ngồi xuống, gắp xư//ơng bỏ sang một bên, chan nước canh nguội còn sót lại, cúi đầu ăn.
Chứng kiến cảnh đó Tuấn chồng Lan bất ngờ đứng bật dậy…
xem chi tiết dưới bình luận…👇👇

Tuấn đứng bật dậy, chiếc ghế phía sau va xuống nền nhà tạo ra một tiếng động khô khốc khiến cả gian bếp đang ồn ào bỗng im phăng phắc. Anh nhìn mâm cơm trống trơn, nhìn bộ xương cá nằm chỏng chơ giữa đĩa, rồi nhìn sang vợ mình đang cúi đầu chan vội bát canh nguội, cố ăn thật nhanh để không ai thấy nước mắt rơi xuống. Trong khoảnh khắc ấy, Tuấn thấy tim mình thắt lại, cảm giác xót xa và ân hận dâng lên nghẹn nơi cổ họng. Bao năm nay anh đi làm xa, chỉ nghĩ rằng vợ ở nhà có mẹ, có chị, có em, chắc cũng đỡ đần nhau, không ngờ sau lưng anh, Lan lại quen với cảnh bị bỏ quên ngay cả trong bữa cơm gia đình.

Anh quay sang mẹ, giọng trầm nhưng lạnh hẳn: anh hỏi rằng trong nhà này có ai quy định con dâu không được ăn cơm cùng mọi người hay không, hay người nấu nướng, chăm con, dọn dẹp từ sáng đến trưa thì không xứng đáng có một bữa ăn tử tế. Mẹ anh hơi sững người, định nói rằng đàn bà lo cho con trước là chuyện thường, ăn sau cũng có sao đâu, nhưng Tuấn không để bà nói hết. Anh nói rằng nếu “chuyện thường” đó là để vợ anh phải ngồi ăn phần thừa, thì anh không chấp nhận, bởi Lan không phải người ở, càng không phải người ngoài.

Nói rồi, Tuấn bước thẳng vào bếp, mở nồi cá kho, gắp phần cá còn lại ra đĩa, chan thêm bát canh nóng, múc một bát cơm đầy đặt trước mặt Lan. Anh kéo ghế cho vợ ngồi ngay ngắn, giọng chậm lại nhưng dứt khoát, bảo cô cứ ăn đi, ăn cho no, không cần vội vàng như người có lỗi. Lan ngẩng lên nhìn chồng, đôi mắt đỏ hoe, môi run run mà không nói được lời nào, chỉ cúi đầu ăn, nước mắt rơi lặng lẽ xuống bát cơm nóng.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Tuấn quay lại nhìn cả nhà một lượt, nói rõ ràng rằng từ hôm nay, mâm cơm trong nhà này phải đủ phần cho tất cả mọi người, ai cũng có quyền được ngồi ăn đàng hoàng, không ai phải đợi ai ăn xong mới được ăn. Nếu còn để anh nhìn thấy cảnh vợ mình bị đối xử như vậy thêm lần nào nữa, anh sẽ đưa vợ con ra ở riêng, dù có phải thuê nhà hay vất vả hơn cũng được. Cả gian bếp lặng đi, không ai đáp lại, chỉ còn tiếng thìa chạm bát khe khẽ.

Bữa cơm hôm đó kết thúc trong im lặng, nhưng với Lan, đó là lần đầu tiên sau nhiều năm làm dâu, cô cảm thấy mình được đứng về phía sau bảo vệ. Còn với Tuấn, khoảnh khắc nhìn vợ ăn bát cơm đầy đủ ấy khiến anh hiểu ra một điều rất rõ ràng: đi làm xa, kiếm tiền nhiều đến đâu cũng vô nghĩa, nếu để người phụ nữ của mình phải âm thầm chịu thiệt thòi ngay trong chính mái nhà gọi là gia đình.