Truyện

Tôi năm nay đã gần 60t, đã có 3 tỷ tiết kiệm định để lúc m:;a chay nhưng các con đều nằng nặc

Tôi năm nay đã gần 60t, đã có 3 tỷ tiết kiệm định để lúc m:;a chay nhưng các con đều nằng nặc đòi đưa hết tiền mới cho về ở cùng, sôi máu tôi vào thẳng viện dưỡng lão ở thì bẽ bàng nhận được tin…
Tôi năm nay gần 60 tuổi, chồng m-ất sớm, một mình nu-ôi hai trai một gái ăn học nên người. Tiết kiệm từng đồng, từng cắc suốt bao năm trời, giờ mới dành dụm được hơn 3 tỷ trong tài khoản.
Tôi đâu muốn giàu sang gì, chỉ mong có chỗ nương thân khi y-ếu ố-m, chết cũng có cái đám tử tế.
Thế nhưng đến lúc tuổi xế chiều, tôi muốn về ở với con, thì ba đứa chẳng đứa nào chịu đón mẹ về.
Cả ba ngồi họp gia đình, chẳng vòng vo:
– “Mẹ chuyển về ở với ai thì phải chia tiền rõ ràng. Ba tỷ mẹ đưa hết cho tụi con, tụi con còn biết đường tính lo liệu chăm sóc…”
Tôi hỏi lại:
– “Nếu mẹ không chia thì sao?”
Cả ba nhìn nhau, thằng út cười nhạt:
– “Thì… mẹ cứ ở nhà riêng đi. Ai cũng bận rộn, chẳng ai đủ điều kiện đón mẹ.”
Tôi ngồi chế-t lặng. Mình sống vì con suốt đời, đến lúc yếu mới biết con chỉ muốn “chăm mẹ” khi mẹ có tiền.
Tôi s;/ôi m-áu, không nói thêm lời nào, hôm sau âm thầm đóng gói đồ đạc, vào viện dưỡng lão tư nhân cao cấp, trả phí 5 năm một lần.
Tiền tôi vẫn giữ đủ, chẳng chia cho ai.
Chỉ để lại tờ giấy với 3 dòng chữ nguệch ngoạc:
“Mẹ không phải món đồ để mua chuộc lòng thương. Khi nào nhớ mẹ, thì lên thăm. Còn không… mẹ cũng tự lo được.”
3 tháng sau.
Tôi đang đọc báo sáng ở viện thì bác quản lý đưa cho tôi chiếc điện thoại:
– “Có người nhà chị gọi, khóc dữ lắm.”
Là hàng xóm cũ gọi báo tin lặng người… 👇👇

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM