40 tuổi chưa lấy chồng, vì mẹ giục quá nên tôi chấp nhận lên xe hoa với một ông chú 65 tuổi có 4 đời vợ
40 tuổi chưa lấy chồng, vì mẹ giục quá nên tôi chấp nhận lên xe hoa với một ông chú 65 tuổi có 4 đời vợ
Bốn mươi năm trôi qua, tôi vẫn sống độc thân trong căn nhà nhỏ nằm cuối làng, nơi những cơn gió chiều tà thổi qua hàng tre, mang theo hương lúa thơm ngát. Ở tuổi này, tôi đã quen với những ánh mắt d;ò xé;t, những lời x;ì x:ào sa:u lưng: “Con bé Linh, xi:nh xắn, học thức, sao mãi không chịu lấy chồng?” Mẹ tôi, người phụ nữ tần tảo cả đời vì tôi, càng ngày càng sốt ruột. “Linh ơi, mẹ chẳng còn s:ống được bao lâu. Con lấy chồng đi, để mẹ yên lòng!”
Và rồi, qua một người mai mối trong làng, tôi gặp ông Tâm – một người đàn ông 65 tuổi, tóc muối tiêu, dáng vẻ điềm đạm nhưng mang tiếng “đã qua b;ốn đờ:i vợ”. Dân làng xì xào, gọi ông là “gã đ:ào h:oa g:ià”, kẻ chẳ:ng biết trâ:n trọ:ng ph:ụ nữ. Tôi không quan tâm lắm. Với tôi, đây chỉ là cách làm mẹ vui, một cuộc hôn nhân khôn:g tì:nh y:êu, không hy vọng. Tôi gật đầu đồng ý, và đám cưới được định ngày.
Ngày cưới đến, hội trường làng trống trơn. Không một bóng người, ngoài mẹ tôi, vài người thân, và ông Tâm với nụ cười hiền lành. Dân làng kh:ông ai t:h:èm đến. Họ bảo tôi “h:ám :ti:ề:n”, “b:án r:-ẻ đ:ời mình” khi cưới một ông già từng bố:n lần ly hôn. Tiếng nhạc cưới vang lên lẻ loi, nh;ư g:iễu n:h::ại sự cô đơn của tôi. Tôi mặc áo dài đỏ, đứng bên ông Tâm, lò:ng nặ:ng t:rĩu. Ông nắm tay tôi, thì thầm: “Đừng buồn, Linh. Hôm nay là ngày vui của chúng ta.” Tôi gật đầu, nhưng trong lòng chỉ thấy tr:ống rỗ:ng.
Bất ngờ đầu tiên xảy ra ngay giữa buổi lễ. Khi cha xứ vừa đọc xong lời chúc phúc, một tiếng ồn lớn vang lên ngoài cổng. Tôi giật mình, quay ra, thấy một chiếc xe tải chở đầy hoa tươi dừng lại trước hội trường. Những người công nhân mặc đồng phục bắt đầu bưng từng giỏ hoa lớn, đủ loại – cúc, hồng, đồng tiền – xếp đầy lối đi……… Đọc tiếp tại bình luận 
