Truyện

Bà lão nghèo nhất xóm nhặt được 300 triệu, lúc đem trả lại ông chủ nói ‘thiếu’ tận hơn 100 triệu nữa,

Bà lão nghèo nhất xóm nhặt được 300 triệu, lúc đem trả lại ông chủ nói ‘thiếu’ tận hơn 100 triệu nữa, bà lão ngớ người phải đi vay ngân hàng trả thêm, 3 ngày sau cả xóm thấy trước nhà bà là 10 chiếc xe ô tô và rồi…

Bà Tư ở cuối xóm là người ai cũng thương. Chồng mấ-t sớm, con cái tha phương, bà ở một mình trong căn nhà dột nát, sống nhờ mấy sào ruộng thuê và việc nhặt ve chai.

Một buổi sáng, khi đang đi nhặt lon bia dọc bờ kênh, bà thấy một chiếc túi da rơi lăn lóc. Mở ra, bên trong là một cọc tiền dày cộp, đếm sơ sơ khoảng 300 triệu. Cả đời chưa từng cầm số tiền lớn như vậy, tay bà run lên, tim đập thình thịch. Nhưng nghĩ đến chuyện “của người phải trả”, bà gói lại cẩn thận, lật đật mang đến nhà ông Hùng — chủ xưởng gỗ giàu nhất vùng.

Nhìn thấy tiền, ông Hùng đếm qua rồi nhíu mày:
— Sao lại có 300 triệu? Trong túi này của tôi là hơn 400 triệu cơ mà, bà giữ bớt bao nhiêu thì trả lại nốt đi!

Bà Tư ch;/ết lặng, lắp bắp giải thích nhưng ông Hùng một mực nói thiếu. Chẳng muốn mang tiếng ăn cắp, bà đành cắn răng ra ngân hàng vay nóng hơn 100 triệu trả thêm cho ông. Cả xóm xì xào, người thương, kẻ ng-hi ng-ờ.

Ba ngày sau, sáng sớm tinh mơ, mọi người nghe tiếng động ầm ầm trước ngõ nhà bà Tư. Khi chạy ra, ai nấy đều há hốc mồm: trước sân là 10 chiếc ô tô bóng loáng. Một người đàn ông mặc vest bước xuống, rưng rưng nói… 👇👇

 

…Người đàn ông cúi đầu thật sâu trước bà Tư, giọng nghẹn lại:
— Thưa bác… cháu là Minh, con trai ông Hùng.

Cả xóm nín thở.

Minh quay sang mọi người, nói rõ ràng từng chữ:
— Ba cháu đã nói dối. Cái túi hôm đó chỉ có đúng 300 triệu. Ba cháu cố tình bảo thiếu để thử lòng bác.

Tiếng xì xào bỗng vỡ òa. Bà Tư bàng hoàng, chân mềm nhũn, phải vịn vào cột nhà.

Minh rưng rưng tiếp lời:
— Ba cháu đang điều trị ung thư giai đoạn cuối. Ông nói, trước khi đi muốn biết trên đời này còn ai thật thà đến mức nào. Nhưng cháu không ngờ… bác lại phải đi vay ngân hàng vì lòng ngay thẳng của mình.

Anh ra hiệu, trợ lý lập tức mang đến một tập giấy tờ.
— Đây là hơn 100 triệu bác đã vay, cộng thêm 500 triệu tiền đền bù danh dự, và… sổ đỏ căn nhà này. Từ hôm nay, căn nhà và mảnh đất này là của bác.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Bà Tư bật khóc nức nở, lắc đầu:
— Tôi không dám nhận nhiều thế…

Minh quỳ xuống:
— Nếu bác không nhận, cả đời này cháu không dám nhìn mặt ba mình.

10 chiếc xe ô tô kia là của quỹ từ thiện do Minh lập ra ngay trong đêm. Anh công bố trước mặt cả xóm:
— Quỹ này mang tên “Bà Tư – Lòng Thật”, giúp người nghèo, người nhặt được của rơi mà không dám giữ.

Còn ông Hùng?
Sáng hôm sau, ông cho người mang thư xin lỗi đến từng nhà trong xóm. Ít lâu sau, ông qua đời. Trước khi mất, ông dặn con trai một câu:
Tiền có thể thử được nhiều người… nhưng chỉ người nghèo thật thà mới khiến ta cúi đầu.

Từ đó, bà Tư không còn là “bà lão nghèo nhất xóm”.
Nhưng điều khiến người ta kính trọng nhất…
👉 là bà vẫn đi nhặt ve chai, chỉ khác là miệng lúc nào cũng cười, và lòng thì không còn bị oan uổng nữa.