Truyện

Chồng mỗi tháng kiếm cả 100 triệu,chỉ đưa vợ 100 ngàn ngày,5 năm sau anh qua đời, vợ s/ữngs/ờ thấy…“

Chồng mỗi tháng kiếm cả 100 triệu,chỉ đưa vợ 100 ngàn ngày,5 năm sau anh qua đời, vợ s/ữngs/ờ thấy…“
Anh đi làm đây, 100 nghìn cho hôm nay, chi tiêu cho khéo!”
Hà nhận lấy tờ tiền từ tay chồng, ánh mắt chùng xuống rồi quay lưng vào bếp. Hôm nay là ngày thứ 1.825 – tròn năm năm – kể từ khi cô bắt đầu sống với “ngân sách 100 nghìn mỗi ngày”. Với số tiền ấy, Hà phải lo từ cơm nước, chợ búa đến sữa cho con, băng vệ sinh, điện thoại, điện nước – tất cả.
Anh Hoàng – là giám đốc một công ty thiết kế nội thất nổi tiếng, mỗi tháng thu nhập không dưới 100 triệu. Nhưng kể từ sau khi cưới, anh bắt đầu áp dụng “nguyên tắc tài chính gia đình”: vợ giữ nhà, chồng giữ tiền.
“Phụ nữ mà cầm nhiều tiền là hư, em cứ ở nhà chăm con, mọi việc anh lo!” – Hoàng luôn nói vậy.Sau đám cưới là chuỗi ngày lạnh nhạt, kiểm soát, và những lời nói nhẹ như lông mà nặng như đá.
“Cô biết ơn tôi đi, không có tôi nuôi thì mẹ con cô ăn gì?”
“Muốn tiền thì mở miệng ra xin đi, đừng có làm ra vẻ tự trọng!”
Hà từng là một giáo viên dạy văn – mơ mộng, yêu nghề, yêu trẻ. Nhưng từ khi có thai, Hoàng ép cô nghỉ dạy. “Mang bầu mà đi đứng thế à? Ở nhà, đừng để tôi phải phiền!” Và thế là, cô trở thành bà nội trợ toàn thời gian, dần rời xa bạn bè, học trò, sách vở. Tài khoản ngân hàng chỉ còn vài chục ngàn.
Trưa hôm ấy, Hà nhận được cuộc gọi từ c/ông a/n.
Giọng người bên kia trầm lặng:
“Chúng tôi xin chia buồn… Chồng chị gặp t/ai n/ạn….
…“Chồng chị gặp tai nạn giao thông trên đường cao tốc. Không qua khỏi.”
Chiếc điện thoại rơi khỏi tay Hà.
Căn bếp nhỏ bỗng im phăng phắc, chỉ còn tiếng nồi canh sôi lục bục rồi trào ra ngoài.
Tang lễ diễn ra chóng vánh nhưng đông nghịt. Đồng nghiệp, đối tác, bạn làm ăn của Hoàng đến kín cả nhà. Người ta thì thầm về một giám đốc giỏi giang, kiếm tiền như nước, “ra đi khi còn quá trẻ”.
Chỉ có Hà đứng lặng trong góc, gương mặt hốc hác, trên tay vẫn là chiếc ví cũ sờn – thứ cô dùng suốt 5 năm qua để đựng… những tờ 100 nghìn mỗi ngày.
Sau 49 ngày, luật sư của Hoàng tìm đến.
“Anh Hoàng để lại di chúc.” 👇👇👇

“Anh Hoàng để lại di chúc.”

Hà ngẩng lên. Tim cô thắt lại. Trong đầu thoáng qua một ý nghĩ cay đắng: chắc cũng chỉ đủ tiền lo hương khói.

Luật sư đặt lên bàn một tập hồ sơ dày, giọng đều đều:
“Toàn bộ tài sản đứng tên anh Hoàng… đã được chuyển sang một quỹ ủy thác từ 3 năm trước.”

Hà sững sờ.
“Quỹ gì…?”

“Quỹ ‘100 nghìn’.”

Căn phòng bỗng lạnh hẳn đi.

Luật sư mở bản di chúc viết tay. Chữ Hoàng quen thuộc, nắn nót đến lạ:

‘Nếu một ngày tôi không còn, mong Hà nhận lại những gì cô ấy đã phải sống thiếu trong suốt hôn nhân. Mỗi ngày 100 nghìn tôi đưa cho vợ, đều được ghi lại, đủ 1.825 ngày. Toàn bộ số tiền tương ứng đã được gửi vào quỹ, cộng thêm lãi.’

Hà run run.
“Bao… bao nhiêu tiền?”

Luật sư khẽ đáp:
“Hơn 3 tỷ.”

Tai Hà ù đi. Nhưng đó chưa phải tất cả.

Luật sư hạ giọng:
“Còn một điều khoản riêng. Anh Hoàng yêu cầu… sau 49 ngày, chị mới được biết.”

Ông lấy ra một chiếc phong bì vàng, bên trong là một cuốn sổ nhỏ – sổ chi tiêu của Hà.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Từng trang là nét chữ của Hoàng.
Ngày nào Hà mua gì, hết bao nhiêu, anh đều ghi lại.
Có những dòng nguệch ngoạc, mực nhòe:

‘Hôm nay Hà mua sữa cho con, giá tăng.’
‘Hà nhịn ăn sáng.’
‘100 nghìn… không đủ.’

Trang cuối cùng là dòng chữ run tay:

‘Tôi kiểm soát tiền của vợ, nhưng không kiểm soát được quả báo.’

Ngay lúc ấy, gió trong nhà bỗng thốc mạnh.
Bàn thờ rung nhẹ, khói nhang cuộn lên thành một hình mờ ảo.

Hà bật khóc nức nở.
Không phải vì tiền.
Mà vì cuối cùng, cô hiểu: anh biết. Tất cả anh đều biết.

Đêm hôm đó, Hà mơ thấy Hoàng đứng ngoài hiên.
Anh gầy đi, ánh mắt mệt mỏi.

“Anh xin lỗi…” – anh nói – “Anh tưởng cho em đủ ăn là xong. Không biết… nghèo nhất là bị coi thường.”

Sáng hôm sau, Hà đem toàn bộ cuốn sổ ấy đốt trước bàn thờ.
Tro bay lên, nhẹ tênh.

Từ ngày ấy, Hà quay lại dạy học.
Cô lập một quỹ nhỏ, đúng tên ‘100 nghìn’, giúp những người vợ bị bạo lực tài chính.

Còn Hoàng…
Người trong xóm bảo, từ sau lễ 100 ngày, căn nhà ấy yên hẳn.
Không còn tiếng bước chân ban đêm.
Không còn gió lạnh lùa qua bếp.

Có lẽ, khi nợ nhân quả đã trả xong, người đi mới được yên.