Truyện

Mẹ ruột qu;a đ;ời nhưng nhà chồng không ai đến dự dù hai nhà cách nhau 3km, tôi trách m;ó;c suốt những ngày sau đó,

Mẹ ruột qu;a đ;ời nhưng nhà chồng không ai đến dự dù hai nhà cách nhau 3km, tôi trách m;ó;c suốt những ngày sau đó, cho đến đúng ngày thứ 49 thì bố mẹ chồng mới lò dò sang. Tôi gượng tiếp cho phải phép, đến khi mẹ chồng thông báo 1 tin, tôi ng;ã g;ụ;c
Mẹ tôi qu;a đ;ờ;i vì u;ng th;;ư và gia đình mới làm lễ cúng tuần đầu cho bà chu toàn. Nhưng trong đám tang của mẹ tôi, phía thông gia không có ai xuất hiện.
Dù chồng lo lắng, đôn đáo hỗ trợ gia đình tôi tổ chức tang lễ suôn sẻ cho mẹ, nhưng sự vắng mặt của bố mẹ anh vẫn khiến mọi người không hài lòng, buông lời trách móc.
Tôi chỉ biết hôm đó, gia đình có nhờ chồng tôi làm phong bì phúng điếu. Còn lý do cả bố cả mẹ chồng đều không tới dự đám tang thì tôi không hay, dù trước đó hai nhà duy trì mối quan hệ rất thân thiết. Tôi hỏi chồng cũng chỉ bảo, ông bà bận việc quan trọng không tới dự được.
Đến lễ cúng tuần đầu của mẹ, bố tôi gác lại chuyện cũ, vẫn gọi điện mời thông gia đến dự. Có lẽ bố tôi cũng muốn “thăm dò” thái độ của gia đình thông gia.
Kỳ thực, tôi rất giận nên nghĩ, đám tang mà bố mẹ chồng chẳng đến, chẳng thông báo một lời thì lễ cúng tuần đầu cũng đâu có lý do gì mà tới.
Tôi tự nhủ, nếu nhà chồng không đến thì chờ qua 49 ngày của mẹ, tôi sẽ nói chuyện với họ cho rõ ràng.
Nhưng lần này, bố mẹ chồng tôi có đến, thắp nén nhang cho mẹ tôi và gửi lời chia buồn với gia quyến.
Tới cuối buổi lễ, bố mẹ chồng tôi mới đến chỗ bố mẹ tôi, gọi tôi lại nói chuyện với vẻ mặt rất ái ngại. Mẹ chồng tôi nói rằng, bà cảm thấy rất áy náy và có lỗi vì không đến viếng đám tang mẹ tôi.
Tôi chẳng buồn nghe, lấy cớ dọn dẹp đi vào trong bếp. giờ sang thì chẳng phải kiếm cái lý do cho phải lẽ! Tôi h;ậ;m hực đá thúng đụng nia, ai ngờ mẹ chồng xuống tận bếp báo cho tôi tin d;ữ 👇👇👇👇

Mẹ chồng đứng ngay sau lưng tôi, giọng run nhưng rất khẽ:

– Con… đừng trách bố mẹ. Không phải chúng ta vô tâm… mà là không dám đi.

Tôi quay phắt lại:
– Không dám là sao hả mẹ? Đám tang mẹ ruột con mà không dám?

Bà nhìn thẳng vào mắt tôi, mặt tái mét:
– Đêm mẹ con mất… đúng giờ nhập liệm, bố con gọi sang nhà mẹ. Ông ấy bảo đừng ai bước chân sang, nếu không sẽ “mang họa”.

Tôi lạnh sống lưng:
– Bố con? Sao bố con lại nói vậy?

Mẹ chồng nuốt nước bọt:
– Vì trước khi mất, mẹ con hiện về nhà bố mẹ, đứng ngay trước bàn thờ tổ, chỉ thẳng tay về phía ảnh con… rồi nói:
Nếu chúng mày đến đám tang tao, con gái tao sẽ không yên.

Tôi bủn rủn tay chân, đánh rơi cái rổ xuống nền bếp.

Mẹ chồng tiếp lời, giọng gần như thì thầm:
– Bố con thấy rõ bà ấy… không phải hiện một mình. Sau lưng còn có một bóng đen cao hơn đầu người, đứng sát gáy.

– Từ hôm đó, bố mẹ không ngủ được. Hễ chợp mắt là thấy mẹ con đứng trước cổng, tóc xõa, miệng cười mà nước mắt chảy ròng ròng.

Tôi run lên:
– Vậy… sao hôm nay lại đến?

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Mẹ chồng nắm chặt tay tôi, móng tay bà lạnh ngắt:
– Vì đúng 49 ngày… bố con mơ thấy mẹ con nói:
Đến đón tao, nhưng nhớ nói cho con gái tao biết sự thật. Nó phải biết vì sao tao giận.

Tôi nghẹn họng:
– Giận… chuyện gì?

Mẹ chồng nhìn về phía bàn thờ mẹ tôi, nơi nén nhang vừa tắt khói, giọng run bần bật:

– Mẹ con không chết vì ung thư.

– Bà biết… mình bị hại, và người bà oán nhất…
người trong chính gia đình này.

Ngay lúc đó, từ gian ngoài vọng vào tiếng bát hương rơi vỡ.

Cả nhà chết lặng.

Trên bàn thờ, di ảnh mẹ tôi nghiêng hẳn sang một bên
khóe miệng trong ảnh, không hiểu sao, như đang mỉm cười.