Làng Định Yên 10 Năm nay trai trẻ không dám ở lại làng, qua 19 tuổi là phải đi ăn xa vì cứ ở lại là ốm đau dặt dẹo, cho đến hôm anh Mạnh cao to nhất làng xung phong ở lại làng xem thế nào, tất cả già trẻ phải bạt vía khi đêm đó chứng kiến…
Làng Định Yên, huyện Tân Thành, suốt 10 năm nay không có trai trẻ nào dám ở lại sau 19 tuổi.
Hễ trai đến tu;/ổi 20 mà cứ ở lại làng là:
người thì sốt triền miên,
người đau lưng mỏi gối,
người vừa khỏe mạnh hôm trước hôm sau nằm bẹp như bị rút sạch sinh khí.
Bệnh viện khám không ra bệnh.
Thầy cúng thì bảo:
“Làng có thứ âm khí đè trai trẻ lại – giống như bị ‘ấy’ vào vong.”
Vậy nên cả làng hình thành một luật bất thành văn:
Đủ 19 tuổi là… phải đi làm xa.
Đi rồi thì khỏe như trâu.
Còn ở lại… là xác định.
Năm đó, đến lượt Mạnh – 20 tuổi, thanh niên cao to nhất làng, con nhà ông Bách. Mạnh tính nóng, lại học võ.
Ngày cả nhà khăn gói chuẩn bị đưa Mạnh lên Hà Nội xin việc, cậu đập bàn:
“Đi làm gì! Con ở lại! Con không tin cái dớp này!”
Ông Bách tái mặt:
“20 năm nhà này chưa thằng nào qua nổi 19 mà ở lại!”
Mạnh cười khẩy:
“Toàn tự dọ–a nhau! Đêm nay con ngủ tại đình làng – nếu có gì thì con chịu!”
Cả làng xôn xao.
Ai cũng bảo:
“Thằng này gan bằng trời.”
Có người còn nói:
“Đêm nay mà nó qua được thì cả làng mừng lớn.”
Thế là tối đó, Mạnh xách cái chiếu, cái đèn pin và bình nước, một mình ngủ ngay giữa đình làng – nơi được bảo là “đầy âm khí nhất”.
Dân làng kéo đến đứng xa nhìn mà không ai dám bước lại gần.
Đình làng Định Yên có một cái chuông cổ, 10 năm nay chỉ đánh vào lễ hội – còn lại im lìm.
23h đêm, trời tối, gió lạnh quẩn quanh.
Mạnh nằm trong đình, nghịch điện thoại. Nghe mọi người đồn cổ quái, Mạnh cười to:
“Ma mà gặp tui là ma phải chạy!”
Vừa nói xong…
“KENG… keng… keng…”
Cái chuông trên nóc đình tự động vang lên, thậm chí rung đến mức dây treo phát ra “cót két”.
Cả làng nghe rõ ràng.
Hơn 20 người đang đứng ngoài… tá hỏa lùi lại.
Một bà lão run lẩy bẩy:
“Không phải gió… 10 năm nay rồi có ai thấy chuông tự kêu đâu…”
Mạnh đứng bật dậy, soi đèn pin lên chuông:
“Ai lên đó rung? Xuống đây! Tôi xem là ai!”
Không ai trả lời.
Nhưng tiếng chuông đổi nhịp:
3 tiếng – ngừng – 3 tiếng – ngừng – 1 tiếng.
Một ông thầy già đứng ngoài bỗng biến sắc:
“Trời ơi! Đó là nhịp báo… có đời người sắp bị gọi!”
Không khí nặng như đặc lại.
Mạnh bắt đầu cảm thấy đèn pin lập bập tắt – sáng bất thường, như có người đang phả hơi lạnh sát mặt.
Da gà nổi toàn thân, nhưng cậu vẫn gào lớn:
“Ai? Ra mặt đi!”
Đáp lại chỉ là tiếng lộc cộc như bàn chân trần đi trên nền gạch cổ.
Chậm.
Nặng.
Đều.
Mạnh nghĩ ai đó đang phá, liền lao tới. Nhưng vừa chạy đến giữa đình thì:
Soạt!
Chiếu nằm chỗ Mạnh ngủ bị quăng văng ra góc đình, dù không ai động vào.
Mạnh đứng sững.
Bên ngoài dân làng chửi thề chạy tán loạn, chỉ còn ông Bách, mẹ Mạnh và vài người gan lì đứng lại.
Lúc đó, cả làng tái mét mặt khi nhìn thấy…


…trên nền gạch cổ trước đình, hiện ra thêm một bóng người thứ hai.
Không phải Mạnh.
Mà là một Mạnh khác.
Bóng ấy đứng quay lưng, vai rộng, lưng thẳng, cao đúng bằng Mạnh, nhưng thân hình mờ đục như phủ sương. Điều khiến ai cũng chết lặng là:
bóng đó không có chân.
Mạnh thở dốc.
“Cái… cái gì vậy?!”
Bóng kia từ từ quay đầu.
Khuôn mặt giống Mạnh đến từng đường nét.
Chỉ khác một điều:
đôi mắt rỗng hoác, đen sâu như giếng cạn.
Ông thầy già bên ngoài quỵ xuống:
“Xong rồi… Nó là thế mạng.”
Tiếng chuông đình lại vang lên.
Keng…
Lần này chỉ một tiếng duy nhất.
Bóng “Mạnh kia” cất giọng, khàn đặc, như gió rít qua mộ đất:
“Ở lại… thì phải có người thay.”
Mạnh lùi lại, lưng chạm cột đình lạnh buốt.
“Thay… thay cái gì?”
Bóng đó giơ tay.
Trong tay là một sợi dây đỏ đã mục, đầu dây còn vương bùn đất và… mùi tanh ngai ngái.
Ông thầy hét lên:
“Đình này ngày xưa là nơi xử trai trốn lính!
Mỗi đời phải có một thằng ở lại… giữ làng!”
Dân làng chết đứng.
Hóa ra suốt 10 năm nay, không phải trai làng yếu đi.
Mà là làng đang nuôi thứ đó.
Mạnh bỗng hét lớn:
“Nếu cần người ở lại… thì ở bằng xác hay bằng hồn?!”
Bóng kia khựng lại.
Ông thầy như bừng tỉnh, hét theo:
“Nếu nó nhận giữ làng bằng dương thân, không lấy mạng, thì âm phải lui!”
Mạnh cắn răng, máu rịn môi:
“Tôi ở. Nhưng không cho các anh lấy thêm đứa nào nữa!”
Gió trong đình gào lên dữ dội.
Chuông rung loạn.
Sợi dây đỏ rơi xuống đất, hóa thành tro.
Bóng “Mạnh kia” lùi dần, tan vào nền gạch.
Chỉ còn lại một câu thì thầm:
“Nhớ lời…”
Đêm đó, Mạnh không chết.
Nhưng từ hôm ấy, tóc cậu bạc trắng một mảng sau gáy.
Kỳ lạ thay…
Từ năm đó trở đi, trai làng Định Yên không ai còn ốm khi ở lại.
Chỉ có một điều:
Mạnh không bao giờ rời làng.
Đêm nào cũng ra đình, thắp một nén nhang, ngồi đúng chỗ cũ.
Người già trong làng bảo nhau:
“Có người đang gánh âm cho cả làng.”
Còn Mạnh thì chỉ nói một câu, rất khẽ:
“Có những thứ…
không ai thắng được.
Chỉ có thể đứng thay.”