Tin mới

Đại gia của xóm thuê nguyên một kho lạnh để cất 5 tấn cá khô mua ngoài biển, ông dặn người nhà trông kỹ

Đại gia của xóm thuê nguyên một kho lạnh để cất 5 tấn cá khô mua ngoài biển, ông dặn người nhà trông kỹ càng không cho ai vào suốt 3 năm trời, cho đến ngày ông bị un;/g th–ư, vợ con bàng hoàng khi thầy cúng đến phán…

Đại gia Phan Văn Lược – giàu nhất xóm Trên – nổi tiếng là người kín tiếng và có phần lập dị. Ba năm trước, sau chuyến đi biển dài ngày, ông bất ngờ mua về trọn 5 tấn cá khô rồi thuê người xây hẳn một kho lạnh riêng, gắn ba lớp khóa, tường đổ bê tông dày. Ông dặn người nhà:

“Ba năm! Tuyệt đối không ai được mở. Nếu tôi không cho phép, đừng động vào… kẻo mang họa.”

Cả xóm đồn ầm lên: hoặc ông trữ hàng đầu cơ, hoặc có vàng bạc giấu trong đó. Nhưng người nhà thì chưa ai dám hé môi.

Mãi đến tháng 9 năm nay, ông Lược phát hiện u;/ng th–ư gan giai đoạn cuối. Cả họ bấn loạn, vợ con khóc ng;/ất. Trong lúc đang chuẩn bị đưa ông đi viện tuyến trên, một người bạn lâu năm dẫn một ông thầy cúng có tiếng ở Nam Định đến, bảo rằng phải xem “điề;/m â–m” trước.

Vừa bước vào nhà, chưa kịp cởi áo, thầy cú;/ng đã xanh mặt, tay run run:

“Đại họa treo lơ lửng trên đầu nhà này rồi… Trong sân nhà này…
Vợ ông Lược thảng thốt hỏi phải làm sao. Thầy chỉ tay thẳng ra cửa sau:

“Cái kho lạnh. Mở ra ngay lập tức, nếu không… một người đi thì bốn người còn lại cũng chẳng yên thân.”
Mọi người tái mét. Ngay cả ông Lược, đang yếu lắm, cũng mở mắt. Ông lắp bắp:

“Không được mở… chưa đủ ba năm…”
Nhưng thầy lắc đầu:

“Không mở hôm nay thì không còn cơ hội nữa.”
Gia đình thở gấp. Hai người con trai run rẩy lấy chìa khóa, bước đến trước kho lạnh. Ổ khóa đã hoen rỉ vì mấy năm không đụng đến. Vừa mở cánh cửa ra thì… 👇👇

… cả nhà lùi phắt lại, mặt tái không còn giọt máu.

Một luồng hơi lạnh phả thẳng ra như từ đáy giếng âm phủ. Bên trong tối om, đèn kho lạnh đã hỏng từ lúc nào. Hai con trai ông Lược run tay bật đèn pin.

Và rồi — những tia sáng quét qua một thứ khiến cả họ hét thất thanh.

Không hề có 5 tấn cá khô như lời ông Lược nói.

Thay vào đó… là hàng chục chiếc chum sành màu nâu đen, xếp kín từ sàn đến nóc kho.

Trên mỗi chiếc chum đều dán tờ giấy vàng, viết kín những dòng chữ ngoằn ngoèo bằng mực đỏ — thứ chữ không phải của người địa phương, nhìn vào thôi đã thấy gai sống lưng.

Thầy cúng vừa nhìn thấy đã quỳ thụp xuống, mặt cắt không còn giọt máu:

— “Trời ơi… ai xui ông động vào thứ này…”

Vợ ông Lược bật khóc:

— “Thầy ơi… đây là cái gì?! Nhà con… nhà con làm sao vậy?!”

Thầy run lên bần bật, giọng khàn đặc:

— “Đây… đây không phải cá. Đây là hũ trấn oán… dùng để nhốt âm hồn của người chết oan.”

Cả nhà chết sững.

Đứa con trai út lắp bắp:

— “Nhốt… âm hồn?”

Thầy cúng gật đầu, ánh mắt dán chặt vào chiếc chum to nhất giữa kho:

— “Thời xưa, những người làm nghề vớt xác, thu mua hải sản gần vùng tử khí… hay lén luyện thứ này. Họ gom hài cốt hoặc những thứ còn sót lại của người chết trên biển, bỏ vào chum, khóa lại, trấn xuống đất để cầu tài.”

Ông Lược nằm trên cáng bỗng bật ho sặc sụa, gân xanh nổi lên, giọng đứt quãng:

— “Tôi… tôi không luyện… tôi chỉ… mang về… trả… họ…”

Cả nhà quay sang phía ông:

— “Ba! Ba nói gì?!”

Nước mắt ông ứa ra. Ông nhìn vợ con đầy tuyệt vọng:

— “Ba năm trước… tàu gặp bão… kéo nhầm một chiếc lưới… trong đó có… người…”

Không khí đặc quánh lại. Từng cơn gió lạnh thốc vào kho như có ai đi ngang qua.

Ông Lược tiếp tục, giọng yếu như hơi thở cuối:

— “Người ta dặn… nếu đã vớt phải… thì phải ‘trả lễ’… nếu không… cả nhà chịu nghiệp. Tôi gom cá… nhưng họ bắt phải mang theo những thứ khác trong biển… để chôn cùng…”

Cả nhà rùng mình.

Thầy cúng lắc đầu:

— “Ông không chôn… mà nhốt lại. Oán khí bị dồn vào chum, khóa đông lạnh, khiến âm khí nặng thêm gấp chục lần. Ba năm là hạn… đến hôm nay là đúng ngày mở.”

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Thầy nói chưa dứt câu thì —

ẦM!

Một chiếc chum trong góc tự nứt, vỡ thành đường dài. Một luồng gió lạnh xoáy lên, hú rít như tiếng khóc.

Vợ ông Lược ngã quỵ, hai con trai sợ đến cứng người.

Thầy cúng hét lớn:

— “Đóng cửa kho lại! Không được để khí oán tràn ra!”

Nhưng vừa xoay người — thầy sững lại.

Chiếc chum to nhất giữa phòng… đang rỉ nước đen, từng giọt rơi xuống nền bê tông nghe tách… tách… như tiếng kim loại gõ lên mộ đá.

Thầy lùi lại ba bước, lẩm bẩm:

— “Muộn rồi… thứ trong đó tỉnh rồi…”

Ngay lúc ấy, một tiếng cộc cộc vang lên từ trong chum — như có thứ gì gõ đáp lại.

Cả nhà sợ đến tuyệt vọng.

Ông Lược bất ngờ mở mắt, trừng trừng nhìn chiếc chum, rồi thều thào:

— “Tôi… tôi không cố ý… tha cho tôi… tha cho vợ con tôi…”

Tiếng gõ trong chum mạnh dần — cộc… cộc… CỘC!

Đèn pin chớp tắt liên tục, gió từ đâu thốc vào kho lạnh vù vù.

Thầy cúng quỳ phịch xuống, bấm ngón tay, rồi gào lên:

— “Mau chạy ra ngoài! Không được quay đầu lại! Không được nhìn phía sau!”

Vợ con ông Lược hoảng loạn kéo nhau lao ra khỏi kho.

Nhưng chỉ đi được ba bước thì phía sau vang lên một tiếng rạn nứt khủng khiếp —

RẮC!

Rồi một tiếng gào vọng ra — không rõ là tiếng người hay tiếng của thứ gì khác.

Thầy cúng quay lại, mặt trắng nhợt:

— “Đứa nào… đã nhìn vào chum cuối cùng… thì nghiệp đó theo suốt đời…”

Cả nhà lặng đi.

Bởi vì — đứa đang đứng gần chiếc chum đó nhất, cách chỉ một gang tay…

chính là con trai cả của ông Lược.