Tin mới

Thuê một ngọn núi nuôi 30 con lợn rồi bỏ quên 5 năm – Một ngày nọ ông b/ất n/gờ trở lại, liền s/ững s/ờ trước cảnh tượng…

Thuê một ngọn núi nuôi 30 con lợn rồi bỏ quên 5 năm – Một ngày nọ ông b/ất n/gờ trở lại, liền s/ững s/ờ trước cảnh tượng…

Năm 2018, Lâm – một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi ở vùng trung du – từng nuôi hy vọng đổi đời bằng việc thuê một quả đồi hoang để làm trang trại. Anh v/ét s/ạch vốn liếng, v//ay thêm ng/ân hà/ng để dựng chuồng, khoan giếng, rồi đưa lên đó 30 con lợn giống.

Ngày dắt đàn lợn đầu tiên lên núi, Lâm tự hào nói với vợ:
“Em chờ anh. Chỉ cần một năm thôi, mình sẽ có tiền xây nhà mới.”
Nhưng đời không dễ như những trang sá//ch d/ạy là/m già/u.
Chưa đầy ba tháng sau, dị//ch t/ả lợ/n châu Phi bù/ng ph/át.

Những trại lợn quanh vùng đ/ổ bệ/nh hàng loạt, người ta đ/ốt chuồng suốt cả tuần liền, khói đen phủ kín cả triền đồi. Vợ anh – chị Hà – hoả/ng s//ợ giục Lâm b/án tháo đàn l/ợn còn khỏe để gỡ vốn. Nhưng Lâm nhất quyết giữ, hy vọng dị/ch sẽ sớm qua.

Rồi chính anh cũng đ/ổ bệ//nh vì ki/ệt sứ/c, phải về quê ngoại dưỡng hơn tháng. Khi quay lại, đàn lợn đã hao hụt. Giá thức ăn đội lên gấp đôi, ng/ân hà/ng thúc ép tr/ả l//ãi. Những đêm nằm nghe tiếng mưa quất ràn rạt trên mái tôn, Lâm cảm giác mọi thứ đang sụ/p đ/ổ.

Cho đến một buổi tối, sau khi nhận cuộc gọi của ch/ủ n/ợ, anh ngồi phịch xuống sàn và buông một câu:
“Anh chịu rồi.”

Ngày hôm sau, Lâm khóa cửa chuồng lại, gửi lại chìa khóa cho chủ đồi rồi rời khỏi đó. Anh không đành lòng nhìn đàn lợn ch/ết d/ần, nhưng cũng không còn khả năng cứ/u vã/n. Chuyện trang trại xem như ph//á s//ản.

Suốt 5 năm, Lâm không đặt chân trở lại ngọn núi ấy.
Anh và vợ chuyển xuống thành phố làm công nhân. Cuộc sống ngh//èo nhưng bình lặng hơn. Mỗi khi nghe ai nhắc đến chăn nuôi, Lâm chỉ cười buồn:
“Đốt tiền cho núi ăn ấy mà.”

Thế rồi đầu năm nay, chủ quả đồi – ông Thìn – b/ất n/gờ gọi cho anh. Giọng ông ru/n ru/n:
“Cậu lên đây đi. Cái trang trại năm xưa… có chuyện lớn rồi.”

Sáng hôm đó, Lâm chạy xe máy hơn 40 cây số lên núi. Con đường đất đỏ ngày xưa nay bị cây cối bao phủ, rậm rạp như bỏ hoang cả chục năm. Anh vừa đi vừa h/oang ma/ng: liệu chỉ còn lại đống gỗ nát không? Hay là chuồng đã sập?

Đến khi vòng qua con dốc cuối cùng, Lâm khựng lại.
Khu trang trại trước mắt anh… trông như… đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

…trông như một vùng đất khác, không còn giống chút nào nơi anh từng bỏ lại trong tuyệt vọng.

Giữa khoảng đất rộng ngày trước chỉ có chuồng trại xiêu vẹo, giờ phủ một màu xanh rì, tươi mướt đến khó tin. Cỏ cao quá đầu gối, cây dại mọc thành từng đám, nhưng chính giữa… là một cái hố đất tròn, rộng chừng vài chục mét, như có ai cố tình đào xới rồi vun lại.

Ông Thìn – chủ đồi – đứng cách đó vài bước, mặt tái mét.

“Cậu… cậu nhìn kỹ đi.”

Lâm ngơ ngác bước đến gần, tim đập thình thịch.
Vừa cúi xuống quan sát, anh đứng sững:

Trong lòng hố đất, hàng chục vệt xới lớn nhỏ chồng chéo lên nhau, như có vật gì to lớn đã từng ở dưới đó rồi đào bới liên tục.

Cảm giác gai sống lưng trườn lên.

“Cái gì… đã xảy ra vậy chú?”

Ông Thìn nuốt khan:

“Là… đàn lợn của cậu.”

Lâm giật mình:

“Làm sao mà…?”

Ông Thìn run rẩy chỉ ra phía sau khu chuồng cũ.
Ở đó, nơi anh từng chất bao cám ngày xưa, giờ thấp thoáng những bóng đen khổng lồ, đứng rải rác giữa lùm cây.

Khi Lâm tiến gần hơn, đất dưới chân anh rung nhẹ.
Và từ trong đám cỏ cao, một con lợn… xuất hiện.

Không phải lợn bình thường.

Nó to bằng… một con bê nhỏ.
Lông màu đen xám, dựng đứng như lớp giáp.
Đôi mắt vàng khè nhìn anh không chút sợ hãi.

Lâm lùi lại, miệng há hốc.

“Trời đất… đây là… lợn rừng à?”

Ông Thìn lắc đầu:

“Không. Đây là… lợn nhà của cậu đó.
Số còn sống sót đã tự mò vào rừng, ăn quả rừng, uống nước suối, rồi… hóa rừng luôn.”

Lâm nghẹn họng, không tin nổi.

5 năm trước anh bỏ lại 30 con lợn con…
Giờ trước mặt anh là một bầy đàn trưởng thành với thân hình kỳ dị, lai giữa lợn nhà và lợn rừng.

Nhưng điều khiến anh rùng mình hơn…

Là cách chúng nhìn anh.

Không phải hung dữ.
Không phải sợ hãi.
Mà giống như… nhận ra anh.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Một con tiến lên, rít nhẹ.
Rồi bất ngờ nó cọ đầu vào ống quần anh – đúng kiểu đàn lợn nhỏ ngày xưa vẫn làm khi đòi ăn.

Hai chân Lâm mềm nhũn.
Một cảm giác nghèn nghẹn dâng lên nơi cổ.

Ông Thìn thở dài:

“Cậu bỏ đi năm đó… nhưng tụi nó không bỏ nhau. Một số chết, một số sống sót. Sống theo bầy, tự tìm thức ăn. Tụi nó giữ lại đúng khu chuồng cũ, không rời đi. Giống như… chờ cậu vậy.”

Lâm đứng giữa bầy lợn hoang đã “tiến hóa”, bỗng thấy lòng mình run lên kỳ lạ.

Năm đó anh tuyệt vọng bỏ đi.
Nhưng những con lợn – những thứ anh tưởng là gánh nặng – lại sống sót bằng cách… tự tạo một thế giới của riêng chúng.

Một luồng gió lạnh thổi qua.
Đám cỏ lay động nhẹ, như thì thầm điều gì đó.

Lâm thấy sống lưng lạnh buốt.

“Chú Thìn… chú gọi tôi lên đây… vì cái này thôi à?”

Ông Thìn mím môi:

“Không. Còn một chuyện nữa.”

Ông đưa tay chỉ về phía chuồng trại đã sập một nửa.

“Đêm nào cũng nghe tiếng động… như tiếng gõ cửa.
Rồi tiếng lợn kêu… vọng xuống cả xóm dưới chân núi.
Nhưng điều đáng sợ nhất…”

Ông nuốt nước bọt:

“Tôi thấy một bóng người… đứng giữa bầy lợn, lúc nửa đêm.
Nó cứ đi từng con… đặt tay lên đầu chúng.
Giống như… điểm danh.”

Gió trên núi bất chợt thổi mạnh, rít qua tai như tiếng rên rỉ.

Lâm rùng mình:

“Chú nói… người à? Là ai?”

Ông Thìn trừng mắt, giọng khàn như gió:

“Là… một người mặc áo lam, đầu đội nón cũ.
Nhìn giống hệt thầy nuôi lợn ngày xưa…
người chết ngay năm cậu bỏ trại.

Lâm cảm giác cả ngọn núi như xoay chuyển.
Đôi chân run lên từng nhịp.

Ở đâu đó trong rặng cây, bầy lợn đồng loạt cất tiếng rống trầm, vang vọng như… hồi đáp.

Câu chuyện ở ngọn núi này…
có lẽ chưa bao giờ là chuyện bình thường.