Tin mới

Giờ đón dâu đã điểm. Anh nhìn tôi mỉm cười hài lòng, nhưng khi ánh mắt chạm vào b:é

Giờ đón dâu đã điểm. Anh nhìn tôi mỉm cười hài lòng, nhưng khi ánh mắt chạm vào b:é Bống đang kh:óc lóc, nước mũi tèm lem bám chặt lấy chân tôi, nụ cười ấy tắt ngấm. Anh ca:u mày, vẻ mặt hiện lên sự khó chịu rõ rệt. Không nói không rằng, anh cúi xuống b:ế x:ốc con bé lên, dứt khoát tách nó ra khỏi tôi.
“Anh làm gì vậy?” Tôi hoả:ng h;ốt níu tay chồng. Tùng không trả lời tôi ngay. Anh bế Bống ra khỏi phòng cô dâu, đi thẳng sang căn phòng kho nhỏ bên cạnh – nơi dì tôi hay để đồ đạc linh tinh, ẩm thấp và tối tăm. Anh đ;ặt con b;é vào đó rồi nhanh tay ch;ốt kh:óa cửa lại bên ngoài.
“Anh đưa mẹ giữ con một lúc. Người ta nói rước dâu mà có tiếng con khóc, lại còn bám theo thì x:ui xẻ;o lắm, dông cả đời, không may mắn đâu”. Tùng phủi tay, quay lại chỉnh tề trang phục như vừa v;ứt b;ỏ một món đồ phiền phức, b:ẩn th:ỉu.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ. Câu nói của Tùng ong ong trong đầu tôi, lấn át cả tiếng ph;áo n;ổ. Xu:i xẻ;o sao? C;on g:ái tôi, khúc ru:ột của tôi là điều xu:i x:ẻo sao? Nó là con người, là một đứ;a tr;ẻ mới 5t, không phải là thứ rá:c rư:ởi để anh nh::ốt vào kho!
“Rầ;m! Rầ;m! R;ầm!”
Tiếng đập cửa dồn dập vang lên. Cánh cửa gỗ cũ kỹ rung lên bần bật dưới sức lực yếu ớt của một đứ:a tr;ẻ đang ho;ảng lo:ạn tột độ. “Mẹ ơi! Mở cửa cho con! T:ối quá… con s:;ợ! Mẹ đừng đi… hu hu… Mẹ ơi cứ;::u con!!”
Tiếng kh;óc x:;é lòng của Bống xuyên qua lớp cửa gỗ, xuyên qua cả tiếng nhạc đám cưới ồn ào bên ngoài, đâ;:m thẳng vào ti;;m tôi, đánh thức bản năng làm mẹ đang ng;ủ quên trong sự h;èn nhát…. 👇 👇

Tôi không còn nghe thấy gì nữa.
Mọi thứ như bị bóp nghẹt trong lồng ngực.

Tôi lao tới cửa kho, đập mạnh:
“Bống ơi, mẹ đây! Mẹ mở cửa cho con!”

Tôi quay phắt lại nhìn Tùng, giọng run nhưng sắc lạnh:
“Mở cửa. Ngay. Lập. Tức.”

Tùng cau mặt:
“Em làm gì thế? Có mỗi tí kiêng kị mà cũng không nhịn được à? Cưới xin là chuyện cả đời—”

“Tí kiêng kị?” – tôi gào lên.
“Anh nhốt con tôi trong bóng tối, để nó khóc như thế mà gọi là ‘tí’?”

Tùng kéo tay tôi:
“Em đừng làm loạn, khách khứa đông—”

Tôi giật phăng tay anh ra.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy rõ một điều: người đàn ông trước mặt tôi không hề coi con tôi là con người.

Tôi quay sang gọi lớn:
“Dì ơi! Cho cháu mượn chìa khóa kho!”

Cả căn nhà sững lại. Nhạc cưới khựng đi. Vài người xì xào.
Tùng tái mặt:
“Em muốn cả họ nhà anh mất mặt à?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:
“Không. Em chỉ không muốn con em mất mẹ.”

Chìa khóa vừa tra vào ổ, tiếng khóc của Bống càng hoảng loạn hơn.
Cánh cửa bật mở.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Bống lao ra, mặt tái xanh, người run bần bật, ôm chặt lấy chân tôi:
“Mẹ ơi… con tưởng mẹ bỏ con rồi…”

Tôi quỳ sụp xuống, ôm con vào lòng.
Nước mắt tôi rơi ướt cả vai áo cưới.

Tôi đứng dậy, bế Bống, quay lại nhìn Tùng – rất bình tĩnh:
“Đám cưới này… dừng ở đây.”

Anh chết lặng:
“Em điên à?”

Tôi gật đầu, khẽ thôi:
“Ừ. Điên vì cuối cùng cũng tỉnh.”

Tôi tháo chiếc khăn voan, đặt lên bàn thờ gia tiên:
“Con xin lỗi. Nhưng con không thể lấy người coi con mình là xui xẻo.”

Tôi bế con bước ra khỏi căn nhà ấy, giữa tiếng ồn ào, bàn tán, trách móc.
Nhưng lạ lắm… tôi thấy lòng mình nhẹ.

Sau này, tôi nghe nói Tùng cưới người khác rất nhanh.
Còn tôi, làm mẹ đơn thân. Khó khăn, chật vật, nhưng chưa bao giờ hối hận.

Vì tôi đã học được một điều:
Người đàn ông xứng đáng bước vào đời tôi, trước hết phải đủ tử tế để bước vào thế giới của con tôi.