Giờ đón dâu đã điểm. Anh nhìn tôi mỉm cười hài lòng, nhưng khi ánh mắt chạm vào b:é
Giờ đón dâu đã điểm. Anh nhìn tôi mỉm cười hài lòng, nhưng khi ánh mắt chạm vào b:é Bống đang kh:óc lóc, nước mũi tèm lem bám chặt lấy chân tôi, nụ cười ấy tắt ngấm. Anh ca:u mày, vẻ mặt hiện lên sự khó chịu rõ rệt. Không nói không rằng, anh cúi xuống b:ế x:ốc con bé lên, dứt khoát tách nó ra khỏi tôi.
“Anh làm gì vậy?” Tôi hoả:ng h;ốt níu tay chồng. Tùng không trả lời tôi ngay. Anh bế Bống ra khỏi phòng cô dâu, đi thẳng sang căn phòng kho nhỏ bên cạnh – nơi dì tôi hay để đồ đạc linh tinh, ẩm thấp và tối tăm. Anh đ;ặt con b;é vào đó rồi nhanh tay ch;ốt kh:óa cửa lại bên ngoài.
“Anh đưa mẹ giữ con một lúc. Người ta nói rước dâu mà có tiếng con khóc, lại còn bám theo thì x:ui xẻ;o lắm, dông cả đời, không may mắn đâu”. Tùng phủi tay, quay lại chỉnh tề trang phục như vừa v;ứt b;ỏ một món đồ phiền phức, b:ẩn th:ỉu.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ. Câu nói của Tùng ong ong trong đầu tôi, lấn át cả tiếng ph;áo n;ổ. Xu:i xẻ;o sao? C;on g:ái tôi, khúc ru:ột của tôi là điều xu:i x:ẻo sao? Nó là con người, là một đứ;a tr;ẻ mới 5t, không phải là thứ rá:c rư:ởi để anh nh::ốt vào kho!
“Rầ;m! Rầ;m! R;ầm!”
Tiếng đập cửa dồn dập vang lên. Cánh cửa gỗ cũ kỹ rung lên bần bật dưới sức lực yếu ớt của một đứ:a tr;ẻ đang ho;ảng lo:ạn tột độ. “Mẹ ơi! Mở cửa cho con! T:ối quá… con s:;ợ! Mẹ đừng đi… hu hu… Mẹ ơi cứ;::u con!!”
Tiếng kh;óc x:;é lòng của Bống xuyên qua lớp cửa gỗ, xuyên qua cả tiếng nhạc đám cưới ồn ào bên ngoài, đâ;:m thẳng vào ti;;m tôi, đánh thức bản năng làm mẹ đang ng;ủ quên trong sự h;èn nhát….
![]()