Truyện

Chú rể làm phụ hồ đến rước cô dâu Thạc sĩ 30t đúng ngày mùng 2 Tết, cô gái đành nhắm mắt

Chú rể làm phụ hồ đến rước cô dâu Thạc sĩ 30t đúng ngày mùng 2 Tết, cô gái đành nhắm mắt đưa chân vì bố chẳng số//ng được mấy ngày nữa. Nhưng đúng lúc mở tráp cưới ra cả họ ch//ết đứng khi thấy…

Mùng 2 Tết, trời mưa phùn rả rích, lạnh thấu xương. Trong khi người ta xúng xính váy áo đi chúc Tết, thì không khí trong ngôi nhà cấp 4 của gia đình Mai lại nặng trĩu như đám tang. Hôm nay là ngày Mai lên xe hoa.

Mai – 30 tuổi, cầm tấm bằng Thạc sĩ kinh tế loại ưu, hiện đang là trưởng phòng của một công ty xuất nhập khẩu. Xinh đẹp, giỏi giang, nhưng đường tình duyên của cô lận đận. Mải mê sự nghiệp, ngoảnh đi ngoảnh lại cô đã chạm ngưỡng “g/ái ế” trong mắt hàng xóm láng giềng. Nhưng đám cưới hôm nay không bắt nguồn từ tình yêu. Nó là một sự thỏa hiệp đầy nước mắt.

Trong buồng trong, ông Hùng – bố Mai – nằm thoi thóp trên giư/ờng bệ//nh, hơi thở yế//u ớt vì căn bệ//nh UT ph//ổi giai đoạn cuối. Bác sĩ lắc đầu trả về, bảo ông chỉ còn tính bằng ngày. Nguyện vọng cuối cùng của ông là được nhìn thấy con gái yên bề gia thất. — “Con ơi… lấy ai cũng được… miễn là người tử tế… để bố nhắm mắt cho an lòng…”

Lời trăn trối của bố như d//ao cứ/a vào lò/ng Mai. Đúng lúc ấy, bà Hạnh – mẹ cô – sốt sắng vun vào: — “Cái Mai này, mẹ thấy thằng Nam bên nhà bác Tám được đấy. Nó về quê ăn Tết, mấy nay sang giúp bác Tám xây cái bếp, tay chân nhanh thoăn thoắt, hiền lành, chịu khó. Tuy làm phụ hồ vất vả nhưng nó khỏe mạnh. Mày 30 rồi, kén chọn gì nữa. Lấy nó đi cho bố mày vui.”

Mai nhìn qua cửa sổ, thấy anh chàng tên Nam, da ngăm đen, mặc bộ quần áo bảo hộ lấm lem vôi vữa đang hùng hục trộn hồ bên nhà hàng xóm. Cô thở dài. Thạc sĩ lấy phụ hồ? Sự chênh lệch về trình độ, nhận thức sờ sờ ra đó. Nhưng nhìn bố đ/au đ//ớn, Mai gạt nước mắt gật đầu. Đám cưới được chuẩn bị cấp tốc chỉ trong 3 ngày Tết.

Giờ đón dâu đã điểm. Tiếng pháo giấy nổ lẹt đẹt trước ngõ. Đoàn nhà trai đến, đơn giản đến mức sơ sài. Nam mặc bộ vest đi thuê hơi rộng, khuôn mặt sạm nắng, đi bên cạnh là vài người họ hàng đại diện. Hàng xóm xì xào bàn tán: — “Đấy, học cao cho lắm vào, cuối cùng ế quá phải vơ bèo gạt tép lấy thằng thợ xây.” — “Chắc bố ố//m quá nên nhắm mắt đưa chân thôi, khổ thân con b//é.”… 👇 👇

…Tiệm tạp hóa nhỏ giúp hai mẹ con sống ổn định. Hương không còn cúi mặt né tránh ánh nhìn ai nữa. Cô sống đàng hoàng, nuôi con bằng mồ hôi của mình, và tin rằng quá khứ đã ngủ yên.

Cho đến buổi chiều mưa ấy.

Hương đứng trước cổng trường, nhìn Khôi bước ra giữa đám học sinh. Bất chợt, một người đàn ông trung niên dừng xe bên kia đường. Anh ta nhìn Khôi rất lâu, ánh mắt sững sờ như vừa nhìn thấy một điều không thể tin nổi.

Hương nhận ra ngay lập tức.
Là Minh.

Thời gian đã bào mòn anh: gầy, sạm, mái tóc điểm bạc. Áo công nhân dính vôi vữa, đôi giày lấm bùn. Minh bước sang đường, run run gọi:

— Khôi…?

Cậu bé quay lại, lịch sự:
— Chú gọi cháu ạ?

Minh chết lặng. Còn Hương thì tim đập dồn dập, nhưng giọng lại bình tĩnh lạ thường:
— Anh đừng gọi con tôi như thế.

Minh quay sang Hương, môi mấp máy:
— Hương… anh xin lỗi. Anh không biết… Anh vừa chuyển công trình về đây. Thấy thằng bé… giống anh hồi trẻ quá.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Hương cười nhạt:
— Giống hay không, cũng không liên quan đến anh.

Minh cúi đầu, giọng khàn đi:
— Anh sai rồi. Ngày đó… anh hèn. Gia đình ép cưới, anh không đủ can đảm bảo vệ em. Vợ anh mất sớm vì bạo bệnh, anh nuôi con riêng bên nội. Anh không dám tìm em… sợ em khinh.

Hương nhìn thẳng vào mắt anh:
— Tôi không khinh. Tôi chỉ đã tự đứng dậy rồi.

Minh nghẹn ngào:
— Cho anh nhận con… được không?

Hương im lặng một lúc lâu. Rồi cô nói chậm rãi:
— Quyền đó không nằm ở tôi. Nó nằm ở Khôi. Nhưng anh phải hiểu một điều: 17 năm qua, nó không thiếu cha. Nó chỉ có một người nuôi nó là tôi.

Hôm đó, Hương về nhà sớm. Cô kể cho Khôi nghe tất cả. Không giấu, không thêm bớt. Khôi nghe xong, rất lâu sau mới nói:
— Con cảm ơn mẹ vì đã không bỏ con. Còn người kia… để con tự quyết khi con sẵn sàng.

Hương ôm con vào lòng. Ngoài trời, mưa đã tạnh.
Lần đầu tiên sau 17 năm, cô thấy lòng mình thật nhẹ.

Có những sai lầm không thể sửa.
Nhưng có những người phụ nữ, dù bị bỏ rơi, vẫn đủ mạnh mẽ để tạo ra một cuộc đời tử tế cho con mình.