Truyện

Cậy lương 600 triệu, em chồng ngang nhiên t//át tôi trước mặt cả nhà, tôi lập tức gọi một cuộc điện thoại khiến lương của cô ta trở về số 0 tròn trĩnh…

Cậy lương 600 triệu, em chồng ngang nhiên t//át tôi trước mặt cả nhà, tôi lập tức gọi một cuộc điện thoại khiến lương của cô ta trở về số 0 tròn trĩnh…

Tôi và chồng cưới nhau được 5 năm. Chúng tôi sống ở thành phố, còn bố mẹ chồng và em gái chồng vẫn ở quê. Trước nay, tôi luôn cố gắng vun vén, kính trên nhường dưới, bởi nghĩ rằng cưới vào nhà người ta, dâu con phải biết điều.

Em chồng tôi – Thảo – nhỏ hơn tôi 5 tuổi, vừa ra trường đã may mắn được nhận vào một tập đoàn lớn. Năng lực có, ngoại hình xinh, lại khéo ăn nói, nên chỉ sau 3 năm, cô ta đã leo lên vị trí quản lý, lương nghe đâu lên đến 600 triệu/tháng nhờ hoa hồng và cổ phần. Từ đó, Thảo bắt đầu thay đổi thái độ – kiê/u ngạ/o, c/oi thư/ờng tất cả, kể cả anh trai và chị dâu.

Tôi vẫn im lặng cho qua, vì nghĩ người trẻ đôi khi bố/c đồ/ng. Nhưng sự việc hôm đó thì tôi không thể nhịn được nữa.

Hôm ấy, nhà tôi tổ chức bữa cơm mừng sinh nhật mẹ chồng. Tôi đích thân chuẩn bị từ sáng sớm, làm đủ món bà thích. Thảo đi xe sang về, mở cửa cái rầm, không thèm chào ai, chỉ ném túi xách lên bàn rồi nói:

– Trời ơi, nhà này lúc nào cũng toàn mùi dầu mỡ. Chị làm bếp thì ít thôi, nhìn chị lu/ộm thuộ/m quá!

Mẹ chồng tôi nhíu mày:
– Thảo, nói năng cho đ/àng ho/àng, chị dâu con nấu cho cả nhà ăn đấy!

Nhưng cô ta chỉ cười nhạt:
– Con nói thật mà mẹ, nhìn chị ấy chẳng có tí phong thái phụ nữ hiện đại nào. Em mà kiếm 600 triệu/tháng như em thì đã thuê đầu bếp riêng rồi.

Tôi vẫn cố n/én giậ/n, đặt đĩa cá kho xuống bàn và nói nhẹ:
– Em nói vậy là không phải, chị nấu ăn vì tình cảm với gia đình, đâu phải ai cũng lấy tiền ra để đo giá trị.

Thảo tr/ừng m/ắt nhìn tôi, rồi bất ngờ bốp! – cô ta t//át thẳng vào mặt tôi trước sự sữ/ng s/ờ của cả nhà.

– Chị thì biết gì mà dạy tôi? Một người chỉ biết bá/m anh tôi sống, d/ựa d/ẫm tiền chồng mà cũng mở miệng dạ/y d/ỗ người kiếm 600 triệu sao?

Không khí lặng ngắt. Mẹ chồng tôi ru/n ru/n đứng dậy, định nói gì đó thì tôi giơ tay ra hiệu. Tôi nhìn thẳng vào Thảo, giọng bình thản nhưng lạn/h lù/ng. Tôi nói… đọc tiếp dưới bình luận 👇

 

Tôi nhìn thẳng vào Thảo, không khóc, không run, chỉ nói rất chậm: “Em vừa tát chị, đúng không?” Thảo nhếch môi cười khinh khỉnh, còn định nói thêm thì tôi đã lấy điện thoại ra trước mặt tất cả mọi người. Tôi không né tránh, không vào phòng riêng, mà gọi ngay một cuộc gọi, bật loa ngoài. Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, giọng một người đàn ông trung niên vang lên: “Alo, chị Hạnh à?” Tôi đáp gọn: “Anh kiểm tra giúp em hồ sơ nhân sự tên Thảo, bộ phận kinh doanh miền Nam. Em cần xác nhận lại vài vấn đề liên quan đến khoản hoa hồng và cổ phần đứng tên cô ấy.” Chỉ một câu nói đó thôi, sắc mặt Thảo đã đổi hẳn, nụ cười trên môi cô ta cứng đờ.

Cả nhà chưa kịp hiểu chuyện gì thì đầu dây bên kia tiếp lời, giọng trở nên nghiêm túc: “À, đúng rồi chị. Bên em đang chuẩn bị làm việc lại với Thảo vì có dấu hiệu vi phạm quy định, nhận tiền ngoài hợp đồng và đứng tên hộ cổ phần không đúng quy trình. Ban kiểm soát đã vào cuộc từ tuần trước.” Tôi nhìn Thảo, nhẹ giọng: “Anh cứ làm đúng quy trình, những gì sai thì xử lý hết giúp em.” Nói xong tôi cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn ăn như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Thảo đứng chết trân tại chỗ, mặt trắng bệch, tay bấu chặt vào thành ghế. Cô ta lắp bắp hỏi tôi quen người vừa rồi là ai, nhưng tôi không trả lời. Lúc đó chồng tôi mới hoàn hồn, nhìn tôi sững sờ như lần đầu tiên hiểu vợ mình là ai. Mẹ chồng tôi ngồi phịch xuống ghế, run giọng hỏi tôi rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Tôi chỉ nhẹ nhàng nói rằng trước khi nghỉ việc sinh con, tôi từng là trưởng bộ phận pháp chế của chính tập đoàn mà Thảo đang làm, và người vừa nghe máy là phó tổng giám đốc phụ trách nhân sự, cũng là người từng được tôi hỗ trợ không ít trong các vụ kiểm tra nội bộ.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Chưa đầy một tuần sau, Thảo bị đình chỉ công tác để điều tra. Toàn bộ khoản hoa hồng và cổ phần đứng tên cô ta bị phong tỏa, tài khoản lương từ con số 600 triệu trở về đúng số 0 tròn trĩnh. Ngày nhận quyết định chính thức, Thảo gọi cho tôi khóc lóc xin gặp, nói rằng chỉ vì nóng nảy nhất thời mà mất tất cả. Tôi chỉ trả lời một câu duy nhất: “Em mất tiền vì vi phạm, không phải vì cái tát. Nhưng cái tát đó khiến chị hiểu rằng im lặng với người vô lễ là tự làm nhục mình.”

Bữa cơm hôm ấy không ai nuốt nổi thêm miếng nào. Mẹ chồng tôi sau này không còn nhìn tôi như một nàng dâu “chỉ biết dựa chồng” nữa. Còn Thảo, từ ngày đó trở đi, mỗi lần gặp tôi đều cúi đầu tránh ánh mắt. Có những giới hạn, một khi đã vượt qua, cái giá phải trả không bao giờ chỉ là lời xin lỗi.