Tin mới

Vợ chồng con trai nằng nặc nói với chúng tôi muốn đổi nhà, trong khi 1 đồng chúng nó còn không có mà đòi mua nhà

Vợ chồng con trai nằng nặc nói với chúng tôi muốn đổi nhà, trong khi 1 đồng chúng nó còn không có mà đòi mua nhà mới với giá 4 tỷ đồng, tôi phải rút hết tiền tiết kiệm cho con đặt cọc nhà, mua được 1 tháng thì tôi lăn đùng ra ốm, gọi con đến viện thì chúng nó báo ngay cho công an bắt tôi chỉ vì…

Ở thị trấn Tân Lộc, vợ chồng ông Thức sống tằn tiện cả đời, tích cóp được hơn 2 tỷ tiền tiết kiệm và một căn nhà cũ mặt ngõ rộng hơn 70 mét vuông.
Hai ông bà già, một con trai, một con dâu — ai nhìn cũng bảo là “gia đình mẫu mực”.
Nhưng từ ngày thằng Nam cưới con Hà, không khí trong nhà dần nặng như có ai bóp nghẹt.

Một buổi chiều, vợ chồng Nam hớn hở kéo đến, nói rành rọt:

“Bố mẹ ơi, nhà mình chậ-t ch-ội quá rồi. Tụi con muốn đổi nhà to hơn, tầm 4 tỷ, bố mẹ giúp tụi con với.
Sau này có điều kiện tụi con trả lại.”

Bà Lành ngồi im, còn ông Thức chỉ thở dài.
Tiền tiết kiệm cả đời, ông vẫn định giữ phòng thân tuổi già, nhưng nghe con nói mãi, thương con, ông đành rút toàn bộ sổ tiết kiệm cộng thêm bán đi mảnh đất vườn ở quê để gom đủ tiền đặt cọc 1,2 tỷ đồng.

Chưa đầy 1 tháng sau, căn nhà mới đứng tên vợ chồng Nam – Hà, còn ông Thức thì ngất xỉu trong nhà tắm, được đưa vào viện Đa khoa Tân Lộc cấp cứu.

Ông tỉnh dậy, tay vẫn truyền dịch, giọng run run:

“Gọi thằng Nam đến… bố muốn gặp…”

Một tiếng sau, hai công an phường bước vào phòng bệnh.
Họ hỏi ông từng câu, từng chữ.
Ông Thức chưa hiểu chuyện gì thì công an thông báo s-ững s;/ờ 👇👇

…rằng vợ chồng con trai ông đã trình báo ông có hành vi “đe dọa, cưỡng ép, chiếm đoạt tài sản”, yêu cầu cơ quan chức năng vào cuộc để “bảo vệ an toàn cho gia đình nhỏ của họ”.

Ông Thức chết lặng. Cả người như bị ai tạt thẳng gáo nước lạnh. Ông run run hỏi lại, giọng yếu đến mức chính ông cũng không nghe rõ mình nói gì: “Bố… lấy gì của chúng nó?”. Hai cán bộ nhìn nhau, rồi đưa ra bản tường trình có chữ ký của Nam và Hà, trong đó ghi rõ rằng ông bà thường xuyên gây áp lực tinh thần, ép con cái phải mua nhà, sau đó đòi lại tiền, thậm chí “đe dọa nếu không trả sẽ làm ầm lên”.

Bà Lành lúc ấy mới chạy đến viện. Vừa nghe xong, bà ngồi sụp xuống hành lang, khóc không thành tiếng. Căn nhà mới, sổ đỏ đứng tên con trai, từng đồng đặt cọc đều từ mồ hôi nước mắt của hai ông bà, giờ lại trở thành bằng chứng buộc tội chính họ.

Công an kết luận chưa đủ căn cứ hình sự, nhưng lập biên bản hòa giải và “nhắc nhở” ông Thức không được làm ảnh hưởng đến đời sống riêng của con trai. Nam và Hà không xuất hiện lấy một lần. Họ chỉ nhờ luật sư gửi lời: từ nay đề nghị bố mẹ không liên lạc, không đến nhà mới, mọi vấn đề tiền bạc coi như “tự nguyện cho”.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Ngày xuất viện, ông Thức lặng lẽ xách túi đồ cũ, bước ra khỏi cổng bệnh viện mà không có một đứa con nào đón. Trở về căn nhà cũ trống trơn, đồ đạc đã bị Nam chuyển đi gần hết với lý do “để bố mẹ đỡ chật”, ông mới nhận ra mình không chỉ mất tiền, mất sức khỏe, mà còn mất luôn cả chỗ dựa tuổi già.

Vài tháng sau, thị trấn xôn xao khi căn nhà 4 tỷ được rao bán gấp. Người ta bảo vợ chồng Nam nợ nần vì vay thêm để sang sửa, không kham nổi lãi ngân hàng. Nhưng lúc ấy, ông Thức đã không còn đủ sức để quan tâm. Ông chỉ ngồi trước hiên nhà cũ, nhìn con đường quen thuộc, lẩm bẩm một câu khiến ai nghe cũng nghẹn: “Tiền còn có thể làm lại, chứ con cái mà coi cha mẹ là kẻ thù… thì coi như cả đời này mình trắng tay rồi.”