Cả nhà lần đầu tiên đi du lịch cùng nhau sau khi cậu con trai thi xong tốt nghiệp THPT,

…Bà Nhung còn chưa kịp trả lời thì một luồng gió lạnh quét ngang, mạnh đến mức làm con tàu chao nghiêng dữ dội. Trên mặt biển, mây đen tụ lại rất nhanh, đen sẫm như bị ai đó kéo rèm trời xuống.
Hương bỗng run lên, mặt tái mét:
– Mẹ ơi… con thấy lạnh… với lại… con nghe như có ai gọi con…
Chưa ai kịp hỏi thì một tiếng rầm khủng khiếp vang lên. Sóng cao như bức tường đập thẳng vào mạn tàu. Con tàu nhỏ oằn mình, nước tràn vào khoang.
Chủ tàu hét lên hoảng loạn:
– Mặc áo phao! Mặc áo phao mau!
Trong lúc hỗn loạn, Hòa chợt thấy ông Tâm đứng sững, mắt nhìn chằm chằm ra phía biển. Trên mặt nước cuộn đen, mơ hồ hiện lên bóng một người đàn bà tóc dài, áo trắng, tay vẫy vẫy.
Ông Tâm lắp bắp:
– Bà… bà đó… giống mẹ tôi…
Bà Nhung sững người. Mẹ chồng bà mất đã hơn 20 năm, chết đuối đúng vùng biển này, ngày xưa đi buôn ghe bị lật, từ đó dân quanh vùng vẫn truyền nhau nơi đây “nặng âm”.
Sóng tiếp tục đánh mạnh. Con tàu lật úp trong chớp mắt.
Nước lạnh buốt nuốt chửng tất cả.
Trong cơn hỗn loạn, Hòa bị kéo ra xa. Em vùng vẫy, tai ù đi vì tiếng nước. Giữa mớ hỗn độn, Hòa nghe rõ giọng bố mình, rất gần, rất rõ, như nói ngay bên tai:
– Hòa… nghe bố này…
Ông Tâm đang giữ lấy em, nhưng cánh tay ông run rẩy, sức đã cạn. Trên mặt biển, bóng người đàn bà tóc dài lại hiện lên, lần này đứng sát sau lưng ông Tâm, gương mặt trắng bệch, mắt sâu hoắm.
Ông Tâm hiểu ra.
Bà đã đến đòi người.
Ông dồn chút hơi tàn cuối cùng, đẩy mạnh Hòa về phía tấm phao trôi gần đó, giọng nghẹn lại giữa sóng gió:
– Xin lỗi con trai… bố không trụ được nữa rồi…
– Cố gắng bơi vào bờ… con nhé…
Bàn tay bố tuột khỏi tay Hòa.
Ngay khoảnh khắc ấy, Hòa thấy bóng người đàn bà quay sang nhìn mình, ánh mắt không dữ, chỉ buồn. Rồi bà kéo ông Tâm chìm dần xuống làn nước đen.
Cơn bão đến rất nhanh, và cũng đi rất nhanh.
Khi đội cứu hộ tìm thấy Hòa, em là người duy nhất còn sống, ôm chặt mảnh phao, miệng liên tục gọi “bố ơi… mẹ ơi…”.
Bốn chiếc quan tài xếp hàng trên bãi cát hôm sau.
Người làng bảo nhau:
– Vùng biển đó… năm nào cũng phải “lấy đủ người”.
Còn Hòa, từ hôm ấy, đêm nào cũng mơ thấy bố đứng ngoài biển, lặng lẽ nhìn em, phía sau là bóng người đàn bà tóc dài… không bao giờ quay lưng.
Chuyến đi 5 người.
Kết thúc bằng 1 người sống sót và 4 mạng bị giữ lại.
Và Hòa hiểu…
👉 Có những chuyến đi, không phải để vui, mà để trả một món nợ đã vay từ rất lâu rồi