Truyện

Ngày cưới đã chọn rồi, thiệp cũng đã phát… Vậy mà hai con lại…

Ngày cưới đã chọn rồi, thiệp cũng đã phát… Vậy mà hai con lại…
Thôn Tân Hòa những ngày đầu hè vốn náo nhiệt, giờ bỗng trầm lặng đến lạ.

Hàng rào nhà ông Hữu vừa treo lên tấm phông cưới, in hình một đôi trai gái cười rạng rỡ. Chú rể tên Khánh, cô dâu tên Vy — hai cái tên từng là niềm tự hào của cả xóm vì hiền lành, chăm chỉ, và thương yêu nhau từ thuở học trò.

Khánh là con út trong gia đình làm nông, học hết lớp 12 thì đi làm phụ hồ, tích cóp từng đồng để đỡ đần cha mẹ. Vy là cháu gái duy nhất của bà Ba, sống với bà từ nhỏ, vừa đi học, vừa phụ bán quán nước đầu xóm. Hai người yêu nhau 5 năm, trải qua đủ vui buồn, từng đồng bạc tiết kiệm đều gom góp cho một đám cưới “tuy đơn sơ nhưng đàng hoàng”.
Thiệp hồng đã in. Váy cưới cũng đã thuê. Ngày lành đã chọn – 15 tháng sau.

Chiều thứ bảy, cả hai rủ nhau cùng nhóm bạn thân đi dã ngoại ở hồ nước cách nhà khoảng 3 cây số. Chụp vài tấm ảnh kỷ niệm, nướng đồ ăn, cười nói rộn rã. Trời nắng đẹp, nước hồ trong vắt, Khánh và Vy xuống chơi gần bờ, vẫy tay gọi mọi người xuống cùng.
Không ai ngờ… sau tiếng cười, là khoảnh khắc im lặng đến đá/ng s/ợ.
Chỉ vài phút sau, cả nhóm ho/ảng lo/ạn vì không thấy hai người đâu. Họ nhảy xuống tìm kiếm, gọi tên liên tục… nhưng đáp lại chỉ là tiếng gió.

Khi người dân xung quanh nghe tin kéo đến, ai cũng bà/ng ho/àng. Lực lượng cứu hộ vào cuộc. Và rồi… tin dữ được xác nhận.

Tối hôm đó, căn nhà ông Hữu không ai ngủ. Chiếc bàn đặt giữa sân, vẫn còn hộp thiệp cưới chưa gửi hết. Trên tường, ảnh cưới của đôi trẻ vẫn còn treo nghiêng, chưa kịp đóng khung.

Bà Ba – người nuôi Vy từ nhỏ – ngồi thẫn thờ cạnh bộ váy cưới, nước mắt rơi xuống từng lớp vải trắng:

“Nó bảo con mặc thử, mà bà cứ cười nói để sát ngày rồi mặc cho may mắn… Giờ con đi đâu mà bà chưa kịp thấy con mặc một lần…”
Sáng hôm sau, gia đình hai bên làm một việc khiến ai chứng kiến cũng phải nghẹn lòng… đọc tiếp dưới bình luận 👇

Sáng hôm sau, khi trời còn chưa kịp nắng, họ tổ chức đám cưới cho Khánh và Vy… ngay giữa sân nhà ông Hữu, đúng ngày đã định.

Không có rạp cưới, không có khách mời đông đúc, chỉ có hai chiếc quan tài đặt song song, phủ khăn trắng và vòng hoa trắng muốt thay cho áo cưới và vest chú rể.

Trên bàn thờ đơn sơ, ảnh cưới của Khánh và Vy được đặt cạnh nhau, nụ cười tươi rói của đôi trẻ như vẫn còn ở đó, bất chấp xung quanh là tiếng nấc nghẹn.

Ông Hữu đốt từng tấm thiệp chưa gửi, nước mắt chảy dài trên gương mặt rám nắng:

“Con tôi vẫn sẽ cưới… Dù là trong cõi khác, tụi nó cũng phải được làm vợ chồng.”

Bà Ba, tóc bạc rũ rượi, tay run run vuốt nhẹ chiếc khăn voan phủ quan tài:

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

“Bà gả cháu rồi đó Vy ơi… gả cho người con thương nhất…”

Người dân trong xóm đến đông kín sân, không ai nói gì, chỉ lặng lẽ thắp nén nhang và nhìn hai đứa trẻ trong ảnh — một đám cưới không có nhạc, không có rượu mừng, chỉ có những tiếng thở dài, nước mắt, và nỗi tiếc thương khôn cùng.


Khánh và Vy – hai cái tên từng gắn liền với ước mơ về một tổ ấm nhỏ – giờ trở thành lời nhắc nhớ đầy ám ảnh trong lòng người ở lại:
Cuộc đời có thể đổi thay chỉ sau một khoảnh khắc… Và tình yêu, đôi khi, phải viết tiếp ở một nơi khác.

Loa di động

💬 Ai từng chứng kiến một đám cưới không có cô dâu chú rể như thế chưa?
Viết cho họ một lời tiễn biệt… ✍️💔