Ngay trong đêm Tân H-ôn, chồng chưa đụ;/ng đả gì đến vợ đã đề nghị chỉ sống với 1 năm rồi ly hô–n,
Ngay trong đêm Tân H-ôn, chồng chưa đụ;/ng đả gì đến vợ đã đề nghị chỉ sống với 1 năm rồi ly hô–n, vợ khóc hết nước mắt cầ;/u xi;/n, cho đến 4h sáng thì thấy chồng lúi húi ở đầu giường, trong tay chính là…
Cưới xong, cả họ nhà chồng ai cũng bảo Lan là cô gái may mắn.
Chồng cô – Hưng, con trai độc nhất của ông chủ xưởng gỗ lớn nhất vùng, cao ráo, điềm đạm, lại học hành tử tế.
Thế nhưng đêm tân hôn – cái đêm mà đáng lẽ cô gái nào cũng hạnh phúc nhất – Lan lại khóc cạn nước mắt.
Vừa khép cửa phòng, Hưng bỗng thở dài, đặt phong bì dày lên bàn rồi nói nhỏ, giọng trầm lạnh như gió cuối mùa:
“Anh xin lỗi. Anh chỉ có thể sống với em đúng 1 năm thôi… Sau đó, em tự do.”
Lan sữ-ng sờ, tưởng mình nghe nhầm.
Cô run rẩy hỏi:
“Tại sao ạ? Anh… anh không thương em sao?”
Nhưng Hưng chỉ quay đi, ánh mắt lảng tránh.
Anh nằm xuống mép giường, lưng quay về phía cô, không một lời giải thích.
Lan thức trắng cả đêm, nước mắt chảy ướt gối.
Đến gần 4 giờ sáng, cô bỗng nghe tiếng sột soạt.
Mở mắt ra, thấy Hưng đang ngồi lúi húi ở đầu giường, tay cầm một thứ gì đó sáng loáng.
Cô giật mình bật dậy — và ch;/ết lặng.
Trong tay anh là một tấm ảnh cũ và chiếc d;/ a-o nhỏ và rồi… ![]()
![]()
