Tôi năm nay 63 tuổi, đang có những ngày sống thảnh thơi bên người vợ gắn bó với tôi hơn 30 năm qua. Các con của tôi đã lập gia đình và có nhà riêng, nên giờ hai vợ chồng tôi đông đủ con cháu, đó là “tài sản” lớn nhất của cuộc đời. Tôi luôn tự hào mình cho các con những bài học làm người tốt, vậy nên cả hai con của tôi ăn học tử tế, có công việc đàng hoàng.
Cả hai con của tôi đều có cuộc sống ổn định, hạnh phúc. Con trai út lấy vợ cùng tuổi, hai đứa rất hợp nhau và thương yêu nhau. Tôi ủng hộ quan điểm sống hiện đại của vợ chồng con út, muốn ra ngoài ở riêng để cuộc sống tự lập. Đến nay, con của tôi đã có nhà riêng, sống tự chủ và rất trách nhiệm với gia đình.
Còn con gái cả của tôi, lấy chồng hiền lành, nhà có điều kiện. Con rể của tôi hiện đang làm cho công ty liên doanh với nước ngoài. Còn con gái tôi làm kinh doanh, thu nhập cũng rất tốt. Trong hai con, con gái tôi có phần nhanh nhạy, đời sống phong phú, thoải mái. Con gái có tính cách sống tình cảm, luôn nhớ tới bố mẹ, là người con hiếu thảo mà cả hai vợ chồng tôi đều yêu mến.
Thấy vợ chồng con gái sống hạnh phúc, luôn thể hiện đi đâu cũng có nhau, tôi cũng vui mừng lây. Trong thâm tôi luôn tự hào về con rể của mình, hiền lành, luôn có chí hướng phát triển bản thân. Dù hai bố con ít khi chia sẻ riêng tư, nhưng mỗi khi con rể tới chơi, hoặc tôi qua nhà con đều thấy con rể luôn nhẹ nhàng, tình cảm với vợ con.
Nhưng có một điều khiến tôi thất vọng với con rể, khi vừa qua tôi nghe tâm sự từ chính con rể nói ra. Hôm đó, nhà có việc, nên con cháu tề tựu đông đủ, sau bữa cơm khi mà tất cả đã ăn uống, dọn dẹp xong. Con trai út đưa vợ con về, còn con cả đưa con đi chơi, chỉ tôi và con rể làm ấm trà, mạn đàm chuyện đời.
Con rể tự hào về bản thân, về gia đình, nhưng bất chợt tâm sự: “Con không biết bố thế nào, chứ con là phải rất nghiêm khắc với vợ. Phụ nữ không nên quá nuông chiều kẻo hư, nhất là về chuyện tiền bạc. Lương con trăm triệu, nhưng con chỉ đưa cho 10 triệu để vợ chi tiêu trong nhà, còn lại là dùng làm ăn, lo công việc. Con không đưa nhiều vì phụ nữ mà, cứ có nhiều tiền trong tay sẽ tiêu pha lung tung, phung phí”.
Lời con rể tiết lộ khiến tôi choáng váng, lâu nay tôi cứ nghĩ mọi thứ là do con rể lo liệu, không ngờ mỗi tháng chỉ đưa từng đó tiền. Từ lúc kết hôn tới nay, con rể cũng không có biếu xén, tặng quà gì cho bố mẹ vợ, trong khi mức lương rất cao như vậy. Con rể tôi đã làm gì với số tiền lương cất đi, trong khi vợ con làm sao mà đủ tiêu với 10 triệu ít ỏi đưa cho…
Ngày hôm sau, tôi hỏi han con gái thì được biết, hàng tháng chồng đưa cho rất ít tiền, nhưng lại hào phóng với nhà nội, mua nhiều quà, còn biếu tiền bố mẹ chồng, anh em chồng… Con gái còn kể khổ khi chồng thì bề ngoài vui vẻ, thoải mái nhưng lại tiết kiệm, áp đặt chi tiêu với vợ con. Dù làm ra tiền nhưng mua gì, tiêu pha gì cũng phải hỏi ý kiến của chồng.
Bất bình trước sự thật con rể đối xử tệ với con gái và cháu ngoại trong suốt từng đó năm, tôi rất thất vọng. Từ hôm đó đến nay, tôi tránh mặt và không muốn gặp con rể nữa. Hay đúng hơn tôi đã tuyên bố từ mặt, bởi không thể chịu được cảm giác niềm tin tưởng vào con rể bấy lâu nay đã bị phản bội. Uổng công tôi luôn giúp đỡ, tạo điều kiện cho con rể rất nhiều.
Con rể có gọi điện xin lỗi, hứa hẹn, nhưng nào ngờ…


…nhưng nào ngờ, lời xin lỗi ấy chỉ dừng ở miệng.
Sau hôm đó, con rể vẫn đều đặn gọi điện, nói mình nóng nảy, nói do lo xa cho gia đình. Nhưng tuyệt nhiên không có thay đổi nào thực sự. Tiền vẫn đưa từng đó. Quyền quyết định trong nhà vẫn nằm cả trong tay con. Con gái tôi vẫn cười, vẫn nói “không sao đâu bố”, nhưng ánh mắt thì mệt mỏi hơn trước rất nhiều.
Tôi im lặng một thời gian dài. Không trách mắng. Không can thiệp. Tôi chỉ lặng lẽ quan sát.
Cho đến một ngày, con gái đưa cháu ngoại về nhà tôi chơi. Cháu xin mua một cuốn truyện tranh nhỏ, con gái ngập ngừng bảo: “Để mẹ hỏi bố đã.”
Chỉ một câu đó thôi, tim tôi nhói lên.
Tối hôm ấy, tôi chủ động gọi con rể sang nhà nói chuyện. Không quát mắng, không kể công. Tôi chỉ kể cho con nghe một chuyện rất cũ.
Ngày xưa, khi tôi mới đi làm, lương cũng chẳng nhiều. Nhưng đồng lương đầu tiên, tôi đưa hết cho vợ. Không phải vì tôi giỏi, mà vì tôi hiểu: gia đình không phải là nơi kiểm soát, mà là nơi tin tưởng. Người đàn ông giữ tiền không làm mình lớn hơn. Chỉ có cách đối xử với vợ mới nói lên nhân cách.
Tôi nói với con rể một câu cuối cùng:
“Con có thể kiếm rất nhiều tiền, nhưng nếu để vợ con phải sống dè dặt, xin phép từng đồng, thì đó không phải là giỏi giang, mà là nghèo nàn trong suy nghĩ.”
Tôi không cấm con rể bước vào nhà. Nhưng tôi nói rõ:
Ngày nào con còn coi vợ là người phải bị quản, bị nghi ngờ, thì ngày đó con chưa đủ tư cách ngồi chung mâm với tôi với tư cách là một người đàn ông đúng nghĩa.
Một tháng sau, con gái gọi cho tôi. Giọng con nhẹ nhõm hơn. Con nói chồng đã thay đổi, hai vợ chồng bắt đầu ngồi lại tính toán chi tiêu chung, minh bạch và tôn trọng nhau hơn. Không phải vì sợ bố vợ, mà vì con rể hiểu ra một điều: tiền giữ được gia đình không phải là tiền cất đi, mà là tiền được chia sẻ đúng cách.
Giờ đây, ở tuổi 63, tôi hiểu thêm một bài học muộn màng:
Dạy con nên người không chỉ là cho con học hành tử tế, mà còn phải dạy con biết tự trọng và dạy con rể hiểu thế nào là yêu thương thật sự.
Gia đình yên ấm không nhờ nhiều tiền.
Mà nhờ đủ công bằng, đủ tôn trọng, và đủ lòng thương.