Mẹ hắt nước vào mặt vợ, chồng ‘đứng hình’ vài giây rồi đ/áp tr/ả bằng một hành động ‘không thể tin nổi’…..
Mẹ hắt nước vào mặt vợ, chồng ‘đứng hình’ vài giây rồi đ/áp tr/ả bằng một hành động ‘không thể tin nổi’…..![]()
![]()
Chồng tôi là con một trong gia đình. Vì thế sau khi kết hôn, chúng tôi phải sống cùng bố mẹ anh. Thật ra lúc đầu, tôi nghĩ việc sống chung với mẹ chồng là hoàn toàn bình thường. Cho đến khi chúng tôi sống cùng một mái nhà. Nói đến mẹ chồng tôi, bà là người khó tính, lại rất quan trọng chuyện nối dõi trong nhà.
Ngay từ khi tôi về làm dâu, mẹ chồng đã tuyên bố, dù si//nh 2 hay 3 đứa con thì điều bắt buộc là phải có một đứa cháu trai, sau này còn chống gậy. Lúc đầu tôi nghĩ mình khỏe mạnh, lại học mót mấy chia sẻ trên mạng thì sẽ có con trai thôi. Nào ngờ chuyện si/n/h con không hề đơn giản.
Lần đầu mang th/a//i, tôi không có kinh nghiệm nên vẫn đi giày cao gót. Hôm đó chẳng may s//ả/y ch//â/n, tôi bị ng//ã và không giữ được con. Biết chuyện xảy ra ngoài ý muốn nên chồng không trách cứ. Chỉ có mẹ chồng của tôi là tối ngày ch/ì chi/ế/t.
Tôi mới m/ấ/t con 2 tháng, chưa gì mẹ chồng đã b/ắt phải “th/ả” để tiếp tục có th//a/i. Không những vậy, bà còn mang rất nhiều th/u/ốc b/ổ không có nguồn gốc rồi b/ắt tôi uống. Hôm vừa rồi, tôi uống một loại thuốc của mẹ chồng, đến nỗi bản thân bị đ/a/u b/ụ/ng mấy ngày trời. Vì thế nên từ đó, tôi không còn u/ố/ng thu/ố/c mà mẹ chồng mang về nữa.
Thấy tôi không chịu uống thu/ốc, lại chẳng có động thái muốn si/nh con tiếp, mẹ chồng suốt ngày d/ằn h/ắt. Chiều qua vì không chịu được, tôi đã nói lại vài câu. Thế là sẵn chậu nước trên tay, mẹ chồng h/ất thẳng vào mặt và đuổi tôi đi khỏi nhà, đúng lúc đó chồng tôi trở về…..![]()
![]()
![]()
…đúng lúc đó chồng tôi trở về.
Anh đứng khựng lại vài giây. Ánh mắt anh nhìn tôi, nhìn mẹ, nhìn chậu nước còn sóng sánh dưới chân. Tôi nghĩ anh sẽ im lặng như mọi lần. Hoặc tệ hơn, sẽ khuyên tôi nhịn cho êm cửa êm nhà.
Nhưng không.
Anh bước tới, nhẹ nhàng cởi áo khoác của mình, khoác lên người tôi đang ướt sũng. Rồi anh quay sang mẹ, giọng bình tĩnh đến lạnh người:
“Con xin lỗi mẹ. Nhưng từ hôm nay, con đưa vợ ra ngoài ở.”
Mẹ chồng tôi sững sờ. Tôi cũng vậy.
Anh nói tiếp, từng câu chậm rãi:
“Con cần một đứa con, nhưng vợ con cần được làm người trước đã. Con không thể để vợ mình bị đối xử như thế này.”
Nói rồi, anh nắm tay tôi kéo vali ra cửa. Không tranh cãi. Không đôi co. Chỉ một hành động dứt khoát.
Đêm đó, chúng tôi ngủ trong một phòng trọ nhỏ. Không con cái, không tiền bạc dư dả, nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy mình được bảo vệ.
Vài tháng sau, tôi hồi phục sức khỏe. Không thuốc lạ. Không áp lực. Chỉ có sự quan tâm đúng nghĩa. Và rồi, tôi mang thai lại.
Điều trớ trêu là… lần này, bác sĩ nói khả năng cao là con gái.
Chồng tôi cười, nắm tay tôi:
“Con nào cũng được. Miễn là em còn ở đây.”
Lúc đó tôi mới hiểu:
Một người chồng tốt không phải là người đứng giữa cho tròn vai,
mà là người dám đứng về phía vợ khi vợ bị tổn thương.
Và làm dâu, không phải là cam chịu.
Biết rời đi đúng lúc, cũng là một cách giữ lại hạnh phúc.