Được biết, nạn nhân là Mạnh Cường (SN 2003), hiện đang sinh sống tại một căn hộ ở chung cư trên Liên Tị.
Sau cú sốc mất việc, Cường dần thay đổi. Ít nói hơn, hay ngồi một mình trong bóng tối. Đêm nào cũng trằn trọc, có hôm bật dậy giữa khuya, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, miệng lẩm bẩm những câu không đầu không cuối.
Minh – em trai Cường – kể thêm một chi tiết khiến ai nghe cũng rùng mình:
“Từ ngày chuyển vào căn hộ đó, anh tôi hay nói có người đứng ngoài ban công nhìn vào phòng. Ban đầu tôi nghĩ anh bị stress, nhưng có những đêm tôi cũng nghe thấy tiếng gõ rất nhẹ… dù cửa ban công đã khóa.”
Bốn cô gái ở chung phòng xác nhận, khoảng gần nửa tháng trước khi xảy ra sự việc, trong nhà liên tục gặp chuyện lạ. Đồ vật tự rơi. Gương trong nhà vệ sinh thường mờ sương dù không ai tắm. Có người còn nghe thấy tiếng bước chân đi qua lại lúc 2–3 giờ sáng.
Cường là người bị ảnh hưởng nặng nhất.
Cậu thường mơ thấy một người đàn ông mặc áo tối màu, đứng sát lan can tầng 39, quay lưng lại, giọng khàn khàn:
“Xuống đây… xuống đây cho nhẹ đầu…”
Gia đình từng đưa Cường đi khám tâm lý. Bác sĩ kết luận cậu bị rối loạn lo âu nặng do thất nghiệp và áp lực tình cảm. Nhưng điều kỳ lạ là… thuốc không hề có tác dụng. Mỗi đêm, Cường càng hoảng loạn hơn.
Một tuần trước ngày xảy ra bi kịch, Cường gọi điện về cho bố, giọng rất lạ:
“Bố ơi, nếu một ngày con không còn nữa… bố đừng lên Hà Nội tìm con nhé.”
Ông Dũng lúc đó chỉ nghĩ con trai buồn chuyện công việc, nào ngờ đó lại là cuộc gọi cuối cùng.
Sau khi sự việc xảy ra, một người dân sống lâu năm trong tòa nhà tiết lộ: tầng 39 trước đây từng có người nhảy xuống tự tử vì trầm cảm. Căn hộ Cường ở từng bỏ trống gần 2 năm, rất ít người dám thuê lâu dài.
Gia đình đã mời thầy về làm lễ. Trong buổi cúng, thầy bất ngờ nói một câu khiến cả nhà chết lặng:
“Cháu nó yếu vía. Lại ở nơi khí âm nặng. Không phải cháu muốn chết… mà là có thứ không cho cháu sống yên.”
Từ sau buổi làm lễ, Minh nói đêm đó lần đầu tiên cậu ngủ ngon, không còn nghe tiếng gõ cửa, không còn cảm giác lạnh sống lưng mỗi khi bước ra ban công.
Còn ông Dũng, mỗi lần nhắc đến con trai, chỉ lặng lẽ nói một câu:
“Có những nỗi đau không nhìn thấy được bằng mắt. Và có những thứ… khoa học cũng chưa gọi tên nổi.”
Câu chuyện của Cường để lại một nỗi ám ảnh lớn cho những người sống trong toà nhà ấy.
Bởi đôi khi, thứ đẩy con người đến bờ vực…
không chỉ là áp lực cuộc sống,
mà còn là những điều vô hình mà ta vô tình xem nhẹ.