Tin mới

Con dâu qua đời vì đ//ẻ khó, 8 người đàn ông lực lưỡng cũng không khiêng nổi quan tài, mẹ chồng gào khóc đòi mở quan tài thì ngất lịm khi nhìn thấy…

Con dâu qua đời vì đ//ẻ khó, 8 người đàn ông lực lưỡng cũng không khiêng nổi quan tài, mẹ chồng gào khóc đòi mở quan tài thì ngất lịm khi nhìn thấy…

Tiếng kèn tang vang lên ai oán, hòa cùng tiếng mưa lách tách trên mái tôn cũ kỹ. Giữa sân, chiếc quan tài sơn vàng đặt trên hai chiếc ghế gỗ. Xung quanh, người đến viếng ngồi chật kín, ai nấy cúi đầu xót xa cho Lan – người con dâu hiền lành vừa qua đời vì sinh non.
Lan chỉ mới 25 tuổi. Từ ngày về làm dâu, cô luôn kính trên nhường dưới, chăm sóc bố mẹ chồng như cha mẹ ruột.

Bà Hồng – mẹ chồng Lan – vẫn tự hào: “Nhà ai có con dâu như Lan là phúc lớn.”

Nhưng chỉ sau hơn một năm, tai họa ập đến. Đêm đó, Lan đau bụng dữ dội, vật vã ôm bụng khóc nức nở. Đến khi đưa vào viện, cô đã kiệt sức. Đứa bé chưa kịp cất tiếng khóc chào đời, còn Lan thì lịm đi, không bao giờ tỉnh lại nữa.

Cả gia đình suy sụp. Bà Hồng gào khóc, ngất lên ngất xuống. Ông Hòa – chồng bà – chỉ ngồi lặng im, đôi mắt vô hồn nhìn di ảnh con dâu đặt trên nắp quan tài. Trong ảnh, Lan cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc.

Đến giờ di quan, tám thanh niên trai tráng bước tới, đặt tay xuống hai bên quan tài, chuẩn bị khiêng ra xe tang. Nhưng kỳ lạ thay, họ cố nhấc mà quan tài vẫn không hề dịch chuyển. Mặt ai nấy đỏ bừng, gân tay nổi lên nhưng chiếc quan tài như dính chặt xuống đất. Một cụ già trong xóm thở dài:
“Chắc cô ấy còn uất ức, chưa thể đi.”

Người thầy cúng đứng gần đó khẽ nói:
“Hãy mở quan tài ra, cô ấy còn điều muốn nói.”
Người ta tháo chốt. Khi nắp quan tài được nhấc lên, tất cả sững sờ. Trên gương mặt Lan… đọc tiếp dưới bình luận👇

…là hai dòng nước mắt trong veo còn đọng lại nơi khóe mi, dù cơ thể đã lạnh giá.

Bà Hồng ngã quỵ, miệng thét lên:
— “Con ơi… Con ơi, sao con chưa nhắm mắt… Con còn điều gì chưa nói với mẹ sao?!”

Dịch vụ hỏa táng

Tất cả đứng chết lặng. Chưa ai từng thấy một người đã mất rồi mà trên gương mặt vẫn giữ lại dấu vết của nước mắt – như thể Lan đã khóc trong quan tài, như thể linh hồn cô còn đang lặng lẽ kêu cứu, oán thán điều gì đó.

Bỗng tiếng một y tá từ nhà tang lễ bước vào, tay cầm theo túi hồ sơ và run run nói:
— “Dạ… em xin lỗi. Đây là giấy tờ từ bệnh viện… em mới được giao đem đến. Có vài điều… gia đình cần biết.”

Ông Hòa run rẩy đón lấy. Trong xấp giấy, kẹp lẫn một tờ giấy nhỏ bị nhàu và ướt – đó là mẩu giấy Lan đã nhét vội vào túi áo bệnh viện trước khi lên bàn mổ. Trên đó, bằng nét chữ nguệch ngoạc, là dòng cuối cùng của cô:

Bảo hiểm nhân thọ

“Nếu có mệnh hệ gì, xin đừng giao con cho người ấy…”

Dưới dòng chữ là một cái tên – , người chồng của Lan.

Bà Hồng ngẩng lên, mắt mở to:
— “Không thể nào! Thằng Tú là chồng con mà… Con đang nói cái gì vậy Lan ơi?!”

Một người hàng xóm bỗng lên tiếng, giọng thấp:
— “Bà không biết thật sao? Cả làng này ai cũng đồn… Nó đánh vợ. Cứ đêm là thấy Lan khóc, sáng ra mặt tím bầm. Nhưng nó hiền quá, nó không dám nói…”

Cả sân tang vỡ òa trong xì xào.

Một người bạn thân của Lan run rẩy bước ra, nước mắt lưng tròng:
— “Lan từng tâm sự với con. Anh Tú không muốn giữ đứa bé… Thậm chí còn muốn ép chị phá thai. Nhưng chị không chịu, chị nói: ‘Dù phải chết, em cũng giữ lại con’. Em xin lỗi vì đã im lặng… em sợ…”

Sách văn học

Chiếc quan tài giờ đây như mang cả nỗi đau oán nghẹn.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Người ta lặng lẽ đóng nắp lại. Lần này, khi tám người thanh niên bước đến… chiếc quan tài bỗng nhẹ bẫng như có ai nâng đỡ. Họ dễ dàng khiêng lên, đưa ra xe tang.

Nhưng từ trong bóng tối sân, có một bóng nhỏ lao ra – là một bé gái chừng 6 tuổi, tóc buộc hai bên, tay ôm một con gấu bông cũ, đôi mắt rơm rớm:

— “Cô Lan là mẹ con… Cô dặn: Nếu cô đi, con hãy đến nhìn cô lần cuối…”

Cả sân im phăng phắc.

Bà Hồng quay lại nhìn bé gái, rồi nhìn chồng, đôi mắt rụng rời:

— “Con… là con ai?”

Đứa trẻ run run:
— “Là con của cô Lan. Cô bảo không ai biết sự thật, vì người cha ruột… đã chối bỏ con từ khi biết mẹ con mang thai.”

Sách tự lực

Một sự thật nữa lại được phơi bày.

Lan – người con dâu hiền lành, chết trong uất nghẹn, không chỉ vì đẻ khó, mà còn vì cả một đời cam chịu – bị bội bạc, bị đánh đập, và cuối cùng là bị ép phải giấu đi sự thật về đứa con riêng.

Đám tang đó, sau ngày hôm ấy, trở thành một câu chuyện rúng động cả làng.

Người ta không chỉ khóc cho một người phụ nữ chết trẻ.
Họ khóc vì cô… đã sống cả đời như cái bóng.
Và chỉ đến khi nằm trong quan tài, cô mới được nói điều cuối cùng mình muốn.