Clip Cô vk đi làm công ty và dù đã hai đời ck rồi mà k biết giữ gìn hp của mình, vẫn muốn

Dòng công nhân ùa ra cổng, áo đồng phục xanh xám giống nhau đến lạ.

Anh đứng nép bên kia đường.
Tay cầm điếu thuốc đã cháy quá nửa.

Rồi anh thấy cô.

Vẫn là dáng đi ấy. Vẫn là chiếc áo đồng phục kia.
Nhưng khoảnh khắc khiến tim anh khựng lại…
là khi cô bước lên xe của một người đàn ông khác.
Rất quen. Quen đến mức anh chợt nhớ ra:
chính là bộ đồng phục ấy, từng treo trong phòng trọ của cô.

<<CLIP FULL >>

<<CLIP FULL >>

Đêm đó, anh không nói gì.
Nhưng hai ngày sau, anh tìm đến khu trọ sát bờ mương phía sau KCN.

Cửa phòng mở.
Cô đứng sững.

“Anh theo dõi em?” – giọng cô run nhưng cố tỏ ra bình thản.
Anh cười nhạt:
“Không. Anh chỉ nhìn thấy vợ mình… mà tưởng người dưng.”

Cô im lặng. Rồi nói một câu khiến anh đau hơn tất cả:
“Em đã hai đời chồng rồi. Em mệt mỏi lắm. Em chỉ muốn… hữu duyên thì tìm hạnh phúc mới.”

Anh siết chặt tay.
“Vậy còn anh? Anh là gì? Là cái sai để em sửa lại à?”

Đúng lúc đó, người đàn ông kia bước vào.
Không khí đặc quánh.

“Anh là ai mà lên đây gây chuyện?” – hắn nói.
Anh quay lại, ánh mắt lạnh tanh:
“Còn anh là ai mà chen vào gia đình người khác?”

Tiếng cãi vã vang cả dãy trọ.
Người xung quanh bắt đầu hé cửa nhìn.

Cô bật khóc, gào lên:
“Thôi đi! Hai người đừng làm em khó xử nữa!”

Anh nhìn cô thật lâu.
Rồi chậm rãi nói, từng chữ rơi nặng như đá:
“Em không khó xử. Em chỉ không còn chọn anh.”

<<CLIP FULL >>

<<CLIP FULL >>

Anh quay đi.
Không đánh, không níu.
Chỉ để lại một câu trước khi xuống cầu thang:

“Đàn bà từng đổ vỡ hai lần…
điều cần giữ nhất không phải là ‘duyên’,
mà là giới hạn.”

Đêm KCN vẫn sáng đèn.
Còn hạnh phúc của anh… tắt từ lúc ấy.