Bắt gặp vợ cũ làm lao công sau 7 năm ly hôn đang đứng ngắm nhìn chiếc váy sang trọng
Bắt gặp vợ cũ làm lao công sau 7 năm ly hôn đang đứng ngắm nhìn chiếc váy sang trọng trưng bày trong tủ kính, người đàn ông m//ỉa m//ai: “Cả đời này không bao giờ cô có cơ hội được chạm vào nó đâu chứ nói gì mặc nó”. Ai ngờ 5 phút sau anh ta ch//ế//t đứng khi thấy cảnh tượng haihung ….
Sảnh lớn của Trung tâm thương mại R – biểu tượng xa hoa bậc nhất thành phố – rực rỡ ánh đèn. Hùng bước xuống từ chiếc Mercedes bóng lộn, tay ô/m e/o Tuyết, cô b/ồ nh/í n/ó/ng b/ỏ/ng kém anh cả giáp. Hôm nay Hùng đến đây không phải để mua sắm, mà để tham dự buổi tiệc ra mắt đối tác chiến lược của tập đoàn mà anh đang khao khát được ký hợp đồng.
Đi ngang qua khu trưng bày thời trang cao cấp, Hùng bỗng khựng lại. Trước tủ kính trưng bày bộ sưu tập mới nhất, có một người phụ nữ đang đứng. Cô ta mặc bộ đồ màu xám tro giản dị, trông chẳng khác nào đồng phục của nhân viên tạp vụ, tay đang cầm chiếc khăn lau chăm chú nhìn vào bên trong.
Hùng nheo mắt. Dáng người ấy, cái cách búi tóc vội vàng ấy… Quen quá. — “Lan?” Người phụ nữ quay lại. Khuôn mặt mộc không trang điểm, có vài nếp nhăn nơi khóe mắt, nhưng ánh nhìn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ. Đúng là Lan – vợ cũ của Hùng.
Bảy năm trước, Hùng đã tàn nhẫn ly hôn Lan khi sự nghiệp của anh bắt đầu phất lên. Lý do anh đưa ra là Lan “qu/ê m/ùa, chậm chạp, không xứng làm vợ giám đốc”. Anh để lại cho cô căn nhà cấp 4 dột nát, mặc kệ cô xoay xở với cuộc sống. Gặp lại sau 7 năm, thấy vợ cũ trong bộ dạng này, Hùng nhếch mép cười khẩy. Trong đầu anh hiện lên kịch bản: Chắc cô ta thất nghiệp, phải xin vào đây làm lao công quét dọn.
Hùng tiến lại gần, cố tình giậm giày thật mạnh. Lan nhìn thấy Hùng, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trở lại vẻ bình thản. Cô đang nhìn chăm chú vào ma-nơ-canh mặc chiếc váy dạ hội màu đỏ đính đá Ruby lộng lẫy – thiết kế độc bản có tên “Phượng Hoàng Lửa”.
— “Sao? Thấy đẹp không?” – Hùng cất giọng mỉa mai, tay chỉ vào chiếc váy. Lan gật đầu nhẹ: — “Rất đẹp. Tinh tế và quyền lực”. Hùng bật cười lớn, tiếng cười khiến vài người xung quanh phải ngoái nhìn. Anh rút trong ví ra vài tờ tiền lẻ, vứ//t toẹt xuống nắp thùng rác bên cạnh Lan: — “Đẹp thì cũng chỉ để ngắm thôi. Cỡ người như cô, làm lao công cả đời, nhịn ăn nhịn mặc mười kiếp cũng không mua nổi cái khuy áo của nó đâu.”… xem chi tiết dưới bình luận…![]()
![]()
Lan cúi nhìn những tờ tiền lẻ, không nhặt. Cô chỉ khẽ nói, giọng đều đều:
— “Anh vẫn vậy. Nghĩ mình giàu lên thì có quyền coi thường người khác.”
Hùng nhún vai, khoác tay Tuyết bỏ đi, miệng còn buông một câu độc địa:
— “Thực tế thôi. Cả đời này cô không bao giờ có cơ hội được chạm vào nó, chứ đừng nói mặc.”
Đúng lúc đó, tiếng giày cao gót dồn dập vang lên. Quản lý trung tâm thương mại cùng một nhóm người mặc vest chỉnh tề tiến thẳng về phía tủ kính. Một người đàn ông trung niên cúi đầu rất thấp trước Lan:
— “Thưa bà Lan, nhà thiết kế và báo chí đã sẵn sàng. Chúng ta có thể bắt đầu buổi công bố được chưa ạ?”
Cả sảnh bỗng im phăng phắc.
Lan gật đầu. Cô tháo chiếc khăn lau trên tay, đưa cho nhân viên khác, rồi bước lên thảm đỏ. Quản lý quay sang nói lớn:
— “Xin giới thiệu, bà Lan – nhà sáng lập thương hiệu L.A, tác giả bộ sưu tập ‘Phượng Hoàng Lửa’. Chiếc váy này được đặt mua bởi hoàng gia Trung Đông, giá khởi điểm 3 triệu đô.”
Hùng đứng chết trân. Mặt anh tái mét. Tuyết buông tay anh từ lúc nào không hay.
Lan quay lại nhìn Hùng. Ánh mắt không hằn thù, chỉ có sự bình thản của người đã đi qua đủ tổn thương.
— “Bảy năm trước, tôi mất chồng nhưng được tự do. Còn anh… vẫn chỉ lớn lên bằng cái ví.”
Cô bước tới tủ kính. Nhân viên mở khóa. Lan nhẹ nhàng chạm tay vào chiếc váy đỏ rực – thứ mà Hùng vừa nói cô “không bao giờ có cơ hội”.
— “À quên,” Lan nói thêm, giọng khẽ nhưng đủ để Hùng nghe rõ,
— “Tôi từng là lao công thật. Lau sàn xưởng may của chính mình, khi anh đang bận khinh thường tôi.”
Hùng đứng đó, tim như bị bóp nghẹt. Giữa sảnh xa hoa, anh hiểu ra một điều muộn màng:
Có những người không cần đứng cao để khiến kẻ khác phải cúi đầu.