‘Anh đi nốt chuyến này rồi về chăm em…’, thế nhưng người chồng mãi mãi không trở về, để lại vợ và chiếc bụ/ng b/ầu 9 tháng…
‘Anh đi nốt chuyến này rồi về chăm em…’, thế nhưng người chồng mãi mãi không trở về, để lại vợ và chiếc bụ/ng b/ầu 9 tháng…
Chiều muộn, trước khi khởi hành chuyến xe đường dài, Minh quay sang nhìn vợ. Ánh mắt anh dịu dàng, bàn tay chai sần khẽ đặt lên chiếc bụng bầu tròn căng của vợ. Anh mỉm cười, giọng nói trầm ấm:
– “Anh đi nốt chuyến này rồi về chăm em, với con nữa. Anh hứa đấy.”
Ngọc, người vợ trẻ, nhìn chồng mà thấy lòng mình dâng lên bao nhiêu cảm xúc. Cô đã quen với cảnh chồng rong ruổi trên những cung đường, những đêm cô đơn ngồi trước hiên nhà ngóng về ánh đèn xe xa tít tắp. Nhưng hôm nay khác lắm – bụng cô đã tròn căng chín tháng, có thể “vỡ òa” bất cứ lúc nào. Ngọc nắm chặt tay chồng, đôi mắt rưng rưng:
– “Anh nhớ cẩn thận nhé. Em và con chờ anh.”
Minh gật đầu, rồi bước lên cabin. Cánh cửa xe đóng lại, tiếng động cơ nổ vang x/é ta/n buổi chiều yên ả. Ngọc đứng nhìn theo, bóng dáng chiếc xe dần mất hút sau khúc cua. Một linh cảm mơ hồ khiến tim cô thắt lại, nhưng cô vội gạt đi. Chỉ là thêm một chuyến đi nữa thôi… rồi anh sẽ về.
Đêm hôm đó, Ngọc thao thức mãi không ngủ. Bàn tay vuốt ve bụng, cô thủ thỉ với con:
– “Ba con đi chuyến này xong sẽ về. Rồi ba sẽ đưa hai mẹ con đi dạo, mua đồ chơi cho con. Con nhớ ngoan, để ba yên tâm làm việc nhé.”
Đ/ứa b/é như cảm nhận được, khẽ đạp nhẹ trong bụng, khiến Ngọc nhoẻn cười. Niềm tin vào lời hứa của chồng giúp cô vững lòng.
Nhưng định mệnh đôi khi kh/ắc nghi/ệt hơn con người tưởng.
Sáng sớm hôm sau…
![]()