Truyện

‘Anh đi nốt chuyến này rồi về chăm em…’, thế nhưng người chồng mãi mãi không trở về, để lại vợ và chiếc bụ/ng b/ầu 9 tháng…

‘Anh đi nốt chuyến này rồi về chăm em…’, thế nhưng người chồng mãi mãi không trở về, để lại vợ và chiếc bụ/ng b/ầu 9 tháng…

Chiều muộn, trước khi khởi hành chuyến xe đường dài, Minh quay sang nhìn vợ. Ánh mắt anh dịu dàng, bàn tay chai sần khẽ đặt lên chiếc bụng bầu tròn căng của vợ. Anh mỉm cười, giọng nói trầm ấm:
– “Anh đi nốt chuyến này rồi về chăm em, với con nữa. Anh hứa đấy.”

Ngọc, người vợ trẻ, nhìn chồng mà thấy lòng mình dâng lên bao nhiêu cảm xúc. Cô đã quen với cảnh chồng rong ruổi trên những cung đường, những đêm cô đơn ngồi trước hiên nhà ngóng về ánh đèn xe xa tít tắp. Nhưng hôm nay khác lắm – bụng cô đã tròn căng chín tháng, có thể “vỡ òa” bất cứ lúc nào. Ngọc nắm chặt tay chồng, đôi mắt rưng rưng:
– “Anh nhớ cẩn thận nhé. Em và con chờ anh.”

Minh gật đầu, rồi bước lên cabin. Cánh cửa xe đóng lại, tiếng động cơ nổ vang x/é ta/n buổi chiều yên ả. Ngọc đứng nhìn theo, bóng dáng chiếc xe dần mất hút sau khúc cua. Một linh cảm mơ hồ khiến tim cô thắt lại, nhưng cô vội gạt đi. Chỉ là thêm một chuyến đi nữa thôi… rồi anh sẽ về.

Đêm hôm đó, Ngọc thao thức mãi không ngủ. Bàn tay vuốt ve bụng, cô thủ thỉ với con:
– “Ba con đi chuyến này xong sẽ về. Rồi ba sẽ đưa hai mẹ con đi dạo, mua đồ chơi cho con. Con nhớ ngoan, để ba yên tâm làm việc nhé.”

Đ/ứa b/é như cảm nhận được, khẽ đạp nhẹ trong bụng, khiến Ngọc nhoẻn cười. Niềm tin vào lời hứa của chồng giúp cô vững lòng.

Nhưng định mệnh đôi khi kh/ắc nghi/ệt hơn con người tưởng.

Sáng sớm hôm sau… 👇 👇

…chuông điện thoại vang lên dồn dập, phá tan buổi sáng còn mờ sương. Ngọc vừa nhấc máy, tim đã rơi thẳng xuống đáy.

Tai nạn.
Xe mất lái ở khúc đèo lúc rạng sáng.
Minh… không qua khỏi.

Chiếc điện thoại tuột khỏi tay. Ngọc khuỵu xuống nền nhà. Cơn đau từ bụng dội lên dữ dội, không biết là do chuyển dạ hay do tim vỡ làm đôi. Hàng xóm chạy sang, tiếng gọi tên cô vang lên hỗn loạn.

Đêm hôm đó, Ngọc sinh con.

Một bé trai kháu khỉnh. Khi tiếng khóc đầu đời cất lên, giữa cơn mê man, Ngọc bỗng thấy một mùi quen thuộc—mùi dầu nhớt pha mùi nắng gió đường dài. Cô mơ hồ thấy Minh đứng ở cuối phòng, vẫn bộ áo lái xe cũ, mỉm cười hiền như mọi lần.

– Anh về rồi đây… em vất vả quá.

Ngọc bật khóc. Cô cố với tay, nhưng hình bóng ấy nhạt dần như khói sương.

Từ ngày đó, những chuyện lạ bắt đầu xảy ra.

Đêm nào con khóc, chưa kịp bế thì nôi đã khẽ rung, như có ai đó đang dỗ dành. Những lúc Ngọc kiệt sức, bát cơm nóng bỗng xuất hiện trên bàn dù cửa vẫn khóa. Trước hiên nhà, mỗi chiều muộn, ánh đèn xe thoáng lóe lên rồi tắt, y như dáng xe Minh từng lái về.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Một lần, khi con tròn ba tháng, Ngọc mơ thấy Minh rất rõ. Anh ngồi bên giường, bế con trong tay, giọng trầm ấm:
– Anh chỉ đi nốt chuyến này thôi. Đưa con đến với em an toàn rồi… anh phải đi.

Ngọc tỉnh dậy, nước mắt ướt gối. Từ hôm đó, những dấu hiệu lạ dần thưa. Ngôi nhà trở lại yên ắng.

Nhiều năm sau, con trai lớn lên khỏe mạnh, ngoan ngoãn lạ thường. Có lần, thằng bé chỉ lên bức ảnh trên bàn thờ, cười tươi:
– Ba hay đứng ngoài cổng nhìn con lắm mẹ ạ. Ba bảo con phải nghe lời mẹ.

Ngọc lặng người. Cô thắp nén nhang, khói bay thẳng, không tan.

Cô hiểu rồi.

👉 Có những lời hứa, người đi xa không thể thực hiện bằng thân xác, nhưng vẫn giữ trọn bằng linh hồn.
👉 Anh đã đi nốt “chuyến cuối”, đưa con bình an đến với đời, rồi mới yên lòng rời đi.

Chiều xuống. Trước hiên nhà, gió khẽ lay.
Ngọc mỉm cười, đặt tay lên ngực mình, thì thầm rất khẽ:

– Em và con ổn rồi. Anh yên tâm nhé.