Kh//inh thông gia ngh//èo h::èn đi chiếc Hon.da cũ ná/t đưa dâu, mẹ chú rể qu//át:
Kh//inh thông gia ngh//èo h::èn đi chiếc Hon.da cũ ná/t đưa dâu, mẹ chú rể qu//át: “Đu::ổi cái ông già b::ẩn th::ỉu với cái đống đồng nát này về ngay đi”. 5 phút sau bà t/ái mặt ch/ết ngất khi thấy bố cô dâu mở cốp xe ra….
Ngày rước dâu, bà Hằng diện chiếc áo dài nhung đỏ thẫm, cổ đeo đầy kiềng vàng, tay lấp lánh nhẫn kim cương. Bà đi ra đi vào, mắt liên tục liếc nhìn đồng hồ, miệng lầm bầm: “Giờ này mà nhà gái còn chưa đến. Đúng là tác phong nhà qu/ê, lề mề chậm chạp”.
Trước cổng biệt thự nhà bà Hằng, dàn siêu xe của khách khứa đỗ chật kín. Ai nấy đều váy áo xúng xính, nước hoa thơm phức. Đúng lúc không khí đang náo nhiệt nhất thì một âm thanh “phạch… phạch… phạch” vang lên, x/é t/oạc sự sang trọng của buổi tiệc. Kèm theo đó là một làn kh/ói trắ/ng khét lẹt bốc lên mù mịt.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cổng. Một chiếc xe máy Hon/da C/ub đời cổ, rỉ sét loang lổ, yếm xe vỡ nát được buộc chằng chịt bằng dây thun, đang ì ạch tiến vào sân. Người lái xe là một ông già gầy gò, da đen nhẻm, mặc bộ vest cũ kỹ rộng thùng thình, chân đi đôi dép da đã sờn mũi. Phía sau xe, Mai – cô dâu xinh đẹp – đang rụt rè ngồi, tay giữ chặt tà áo dài để không bị quấn vào nan hoa xe máy.
Bà Hằng ch//ết sững. Đó là ông Ba, bố đ/ẻ của Mai.
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên: “Trời ơi, thời đại nào rồi mà đưa dâu bằng cái xe đồng nát thế kia?”, “Nhà trai đi ô tô sang trọng đón, sao lại để bố đ/ẻ chở xe máy đến thế này?”, “Nhìn bẩn cả cái sân gạch”…
Mặt bà Hằng đỏ bừng, không phải vì vui mà vì /x/ấu h/ổ. Cơ/n gi/ận bốc lên ngùn ngụt, bà lao ra sân, giọng the thé át cả tiếng động cơ xe đang nổ giòn: “Ông làm cái trò gì thế này? Tôi đã bảo chỉ có cô dâu lên xe hoa về nhà chồng còn lại nhà trai không ai được đi theo cơ mà. Sao lại để cái ông già b/ẩn th/ỉu, đi cái đống đồng nát sắt vụn kia làm x/ấu m/ặt nhà tôi thế hả”?.
Ông Ba tắt máy, dựng chân chống giữa cạch một cái. Ông cười hiền khô, lấy tay lau mồ hôi trên trán: “Bà thông cảm, ô tô nhà bà đón thì đón, nhưng tục lệ quê tôi, bố phải tự tay đưa con gái đi một đoạn đường thì mới yên tâm. Cái xe này gắn bó với tôi mấy chục năm, tôi muốn dùng nó đưa cái Mai về nhà chồng cho ý nghĩa.”Bà Hằng b/ĩu m/ôi, ánh mắt quét từ đầu đến chân ông Ba đầy vẻ khinh miệt: “Ý nghĩa cái nỗi gì! Ông nhìn xem, khói bụi mù mịt, dầu nhớt chảy ra bẩn hết cả sân nhà tôi rồi đây này. Ông cùng với cái thứ r/ác rư/ởi này về luôn đi, đừng đứng đây bẩ/n sân nhà tôi”…
![]()