Truyện

Nghe lời chị họ, tôi lấy chồng Hàn Quốc để đổi đời, ngày cưới tôi đeo vàng kín cổ, ai cũng khen tôi tốt số,

Nghe lời chị họ, tôi lấy chồng Hàn Quốc để đổi đời, ngày cưới tôi đeo vàng kín cổ, ai cũng khen tôi tốt số, nào ngờ trong đêm tâ/n h/ôn, vừa lật tấm chăn lên thấy thứ bên trong, tôi liền vùng dậy bỏ chạy…

Nhà có bốn chị em, tôi là út, từ nhỏ đã quen cảnh chạy ăn từng bữa. Chị họ tôi lấy chồng Hàn Quốc, về quê với nhà lầu xe hơi, vàng đeo đầy tay. Mỗi lần chị về, cả làng xôn xao, ai cũng bảo chị đổi đời.

– Hạnh, lấy chồng Hàn đi. Đời m;;ày sẽ khác. Chị giới thiệu cho, đảm bảo ngon lành!
Tôi ngập ngừng, nhưng nhìn chị lộng lẫy, lòng tôi dao động. Ai chẳng muốn thoát nghèo? Chị Mai kết nối tôi với một công ty m;;ôi g;;iới. Qua vài lần gọi điện tôi gặp Lee Min Ho – 45 tuổi, làm kỹ sư ở Seoul. Anh ta lịch sự, nói tiếng Việt bập bẹ, hứa sẽ cho tôi cuộc sống sung túc. Sau ba tháng trò chuyện, anh ta cầu h//ôn. Tôi đồng ý, không phải vì yêu, mà vì giấc mơ “đổi đời” chị Mai vẽ ra.

Ngày cưới ở quê, tôi như công chúa. Min Ho gửi về 10 cây vàng, tôi đeo kín cổ, kín tay. Cả làng trầm trồ, khen tôi tốt số. Chị Mai cười tươi, “Thấy chưa, chị nói đâu có sai!”.

Đêm tân hô;;n, nhà hàng tiệc cưới xong, chúng tôi về khách sạn sang trọng ở Sài Gòn trước khi bay sang Hàn. Tôi hồi hộp, tim đập thình thịch. Min Ho tắ//m xong, mặc áo choàng, ngồi trên giường. Tôi kéo tấm chăn lên, chuẩn bị nằm xuống, nhưng vừa lật chăn, tôi ch//ết sữn/g ….. 👇 👇

…chết sững.

Trên giường không chỉ có Min Ho.

Bên cạnh anh ta là một xấp giấy tờ được đặt ngay ngắn, trên cùng là bản hợp đồng dày, có cả tiếng Việt lẫn tiếng Hàn, kẹp thêm một phong bì tiền mặt và… một chiếc camera nhỏ gắn sát góc tủ, đèn đỏ đang nhấp nháy.

Tôi lùi lại một bước, tim đập dồn dập.
– Cái này là sao?

Min Ho nhìn tôi, gương mặt lạnh hẳn, không còn vẻ hiền lành lúc nói chuyện qua màn hình.
– Cô phải ký. Trước khi sang Hàn.

Anh ta đẩy xấp giấy về phía tôi. Tôi run run đọc. Đó không phải giấy đăng ký kết hôn thông thường, mà là một bản thỏa thuận ràng buộc: tôi đồng ý sống chung với gia đình anh ta, không được tự ý ra ngoài, không được gửi tiền về Việt Nam nếu chưa có sự cho phép, mọi thu nhập, giấy tờ cá nhân đều do “gia đình chồng” quản lý. Cuối trang còn có một dòng nhỏ khiến tôi lạnh sống lưng: nếu vi phạm, tôi phải bồi thường toàn bộ chi phí cưới hỏi, môi giới và “tổn thất danh dự”.

Tôi ngẩng lên, giọng lạc đi:
– Anh nói cưới vì muốn gia đình, sao lại là thế này?

Min Ho nhún vai:
– Cô lấy tôi vì tiền. Tôi cần một người vợ biết nghe lời. Công bằng thôi.

Lúc đó tôi mới hiểu, 10 cây vàng trên cổ không phải là phúc phần, mà là sợi xích dát vàng. Tôi giật phăng vòng cổ, ném xuống giường.
– Tôi không ký.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Gương mặt anh ta tối sầm lại:
– Cô nghĩ đơn giản quá rồi.

Tôi không nghe thêm được nữa. Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: phải chạy. Tôi vơ áo khoác, lao ra khỏi phòng, chân trần đạp lên thảm lạnh, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Đêm đó, tôi ngồi co ro ở sảnh khách sạn đến sáng. Điện thoại rung liên tục. Là chị Mai. Tôi bắt máy, nghẹn giọng kể lại mọi chuyện. Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, rồi chị thở dài:
– Hạnh à… hợp đồng đó chị cũng từng ký.

Tôi chết lặng.

– Không ký thì không sang được, mà đã sang rồi thì… khó quay về lắm. Chị không dám nói trước, vì nói rồi em cũng chẳng tin.

Lúc ấy tôi mới thấy rõ nghịch lý cay đắng nhất: những người khoe đổi đời, chưa chắc đã thật sự thoát nghèo, chỉ là họ quen sống trong chiếc lồng son và gọi đó là may mắn.

Sáng hôm sau, tôi tự mua vé xe về quê, trả lại toàn bộ vàng. Đám cưới rình rang hôm trước trở thành câu chuyện xì xào hôm sau. Người ta bảo tôi dại, bỏ của trời cho.

Chỉ mình tôi biết, thứ tôi bỏ lại không phải vàng, mà là một cuộc đời bị định giá bằng hợp đồng.