Videoz Đang nặn mụn cho anh yêu thì chồng lên bắt tại trận ở phòng trọ

Trong căn phòng trọ chưa đầy hai mươi mét vuông, buổi tối bỗng đặc quánh lại như có ai đổ thêm khói. Cô gái mặc áo xanh đứng giữa phòng, mái tóc xõa che nửa khuôn mặt. Trên tay cô là chiếc điện thoại vẫn còn sáng màn hình, những dòng tin nhắn chưa kịp tắt. Không ai nói gì, nhưng mọi thứ đều đã bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo quen thuộc.

<< Khoảnh khắc ghi lại sự việc  >>

<< Khoảnh khắc ghi lại sự việc  >>

Anh – người con trai mặc đồ trắng – từ dưới giường bật dậy. Ánh mắt anh không giấu nổi sự nghi ngờ, bàn tay chỉ thẳng về phía cô. Giọng anh gằn xuống, không to nhưng đủ sắc:
“Em giải thích đi. Ai nhắn cho em lúc này?”

Cô im lặng. Sự im lặng ấy khiến căn phòng càng nhỏ hơn. Ngoài kia, tiếng xe máy vụt qua, còn trong này chỉ có tiếng tim đập dồn dập. Người bạn cùng phòng ngồi nép ở góc giường cúi đầu, tay đan vào nhau, biết rằng mình đang chứng kiến thứ không nên chứng kiến.

Anh bước thêm một bước, ghen tuông tràn ra trong từng cử chỉ. Anh nhớ lại những ngày đầu hai đứa lên thành phố, cùng nhau thuê phòng trọ, cùng hứa sẽ cố gắng. Vậy mà giờ đây, chiếc điện thoại nhỏ bé kia lại có sức nặng hơn cả những lời hứa.

Cuối cùng, cô gái cũng mở miệng. Giọng cô run run, nhưng không phải vì sợ.
“Anh đọc đi.”

Cô đưa điện thoại cho anh. Những dòng tin hiện lên khiến anh sững người. Không phải tin nhắn yêu đương. Không có lời ngọt ngào, không có hẹn hò lén lút. Chỉ là những đoạn trò chuyện khô khốc, liên quan đến tiền, đến thời gian, đến một ca phẫu thuật.

Anh đọc chậm lại, càng đọc càng thấy lạnh sống lưng. Người nhắn tin là bác sĩ. Người được nhắc đến… là anh.

Căn phòng chìm vào im lặng lần nữa. Cô ngẩng đầu lên, nước mắt rơi nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười mệt mỏi.
“Em định giấu anh đến phút cuối. Em nhận làm thêm ban đêm, tiết kiệm từng đồng. Em sợ anh biết lại tự ái.”

Anh buông rơi chiếc điện thoại, cảm giác ghen tuông lúc nãy bỗng trở nên nhỏ bé và đáng xấu hổ. Anh nhớ những cơn đau gần đây mình cố giấu, nhớ lời bác sĩ từng nói nhưng anh gạt đi vì tiền.

Người bạn cùng phòng đứng dậy, lặng lẽ bước ra ngoài, khép cửa lại. Trong căn phòng trọ chật hẹp ấy, không còn tiếng trách móc, chỉ còn hai con người đối diện nhau, hiểu ra rằng thứ nguy hiểm nhất không phải là phản bội, mà là những điều tốt đẹp bị che giấu sau im lặng.

Và chính trong khoảnh khắc tưởng chừng sắp vỡ nát vì ghen tuông ấy, tình yêu của họ lại được cứu vãn theo cách không ai ngờ tới.

<< Khoảnh khắc ghi lại sự việc  >>

<< Khoảnh khắc ghi lại sự việc  >>