Tin mới

Tôi thuê chị trông 2 con sau khi vợ tôi qu/a đ/ời vì thường xuyên phải đi công tác.

Tôi thuê chị trông 2 con sau khi vợ tôi qu/a đ/ời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch thì đi::ếng người khi thấy con g/ái 8t đang q//u/ỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đ/ứa e/m. Nhưng những gì tôi nghe lén được qua cuộc điện thoại lúc đó mới là kinhhai thật sự….
Vợ tôi mất được hai năm. Khoảng trống cô ấy để lại không chỉ là một vị trí trong gia đình, mà là cả một bầu trời sụp đổ. Từ ngày đó, căn nhà rộng hơn nhưng lạnh hẳn. Những chuyến công tác dày đặc để trốn tránh nỗi đ/au và kiếm tiền lo cho tương lai hai con khiến tôi trở thành một vị khách ghé thăm chính ngôi nhà mình. Tôi thuê bà Lan – người đã từng làm giúp việc cho một người chị làm cùng công ty tôi. Bà ta ngoài bốn mươi, gương mặt phúc hậu, quê xa, nói năng nhỏ nhẹ. Lần đầu gặp, bà ta nắm tay tôi, mắt rớm lệ: “Anh yên tâm, tôi cũng m//ất con sớm, tôi coi hai đứa như con ru//ột mình. Tôi thương tr//ẻ con lắm.”
Tôi tin vì đó là người quen giới thiệu. Và tôi cần phải tin để có thể yên tâm bước ra khỏi cửa. Chuyến công tác lần này dự kiến kéo dài một tuần, nhưng vì xong việc sớm, tôi đáp chuyến bay đêm và về nhà lúc 10 giờ sáng—sớm hơn kế hoạch nửa ngày. Tôi muốn tạo một bất ngờ, muốn thấy gương mặt rạng rỡ của con bé Mi và tiếng cười ngô nghê của cu Bo.
Cửa mở ra, không có tiếng chào đón. Nhà im phăng phắc, mùi nước lau sàn nồng n/ặc và mùi thức ăn ô/i thi/u phảng phất. Tôi bước vào phòng khách thì khựng lại. Tim tôi như có ai bóp nghẹt.
Con gái tôi—Mi, tám tu//ổi—đang qu//ỳ sụp xuống sàn gỗ, hai tay cầm chiếc giẻ thô ráp chà xát vào một vết ố. Trên lưng nó, thằng em tr/ai mới hai tu//ổi được buộc chặt bằng một chiếc khăn cũ. Thằng bé ng/ủ g/ục, đầu vẹo sang một bên, nước dãi chảy ướt vai áo chị. Đôi chân nhỏ xíu của Mi run bần bật vì sức nặng của em, nhưng nó không dám đứng dậy. Nó cắn chặt m/ôi đến r/ỉ m//áu, mắt ráo hoảnh vì có lẽ nước mắt đã cạn từ lâu.
Tôi định lao đến, nhưng tiếng chuông điện thoại vang lên từ phía bếp khiến tôi khựng lại. Tôi đứng nép sau bức tường, chiếc điện thoại trong túi quần đã vô thức bật chế độ ghi âm. “Ừ, tôi bắt co//n b/é làm quen rồi,” tiếng bà Lan vang lên, ráo hoảnh và lạnh lùng, khác hẳn giọng nói ngọt ngào thường ngày. “Con chị lớn thì cho nó tập việc sớm, không sau này hư. Tiền của ông chủ tôi vẫn trích ra gửi về cho bà đều đấy, cứ bảo là tiền tôi làm thêm.”
Tôi nín thở, lồn/g ng/ực đa/u nh/ói.
“Ba nó hiền lắm. Đi suốt. Vợ ch//ết rồi, có biết gì đâu,” bà ta cười khẩy, tiếng cười chói tai như tiếng ki/m lo/ại r/ạch lên kính. “C/on b/é khóc à? Kệ nó. Khóc quen rồi thì hết. Có lần tôi dọa: ‘Không nghe lời là tao nói ba mày b/ỏ mày luôn, ba mày gh//ét tr/ẻ c/on hư, ba mày sẽ tống mày vào tr//ại m/ồ c/ôi’. Thế là ngoan ngay, bảo gì làm nấy, không dám hé răng một lời.”… 👇 👇

 

“…Tôi còn bảo con bé: mẹ mày ch//ết rồi, giờ chỉ có tao với ba mày thôi. Không nghe lời là tao cho mày đi theo mẹ mày luôn…”

Tôi không nghe nổi nữa.
Điện thoại trong tay run bần bật. Máu trong người tôi như sôi lên, tai ù đặc. Nhưng tôi không lao ra. Không phải vì hèn. Mà vì tôi cần nghe cho hết, để không còn đường lui cho bà ta.

“Trẻ con mà, dọa tí là sợ,” bà Lan nói tiếp, giọng thản nhiên. “Con bé lớn biết điều lắm. Đêm thằng nhỏ quấy là nó bế, tao ngủ. Có hôm nó làm đổ sữa, tao bắt quỳ cả tiếng cho nhớ đời…”

Tôi nhìn ra phòng khách.
Mi vẫn quỳ.
Lưng áo con ướt đẫm mồ hôi.
Cái lưng nhỏ đó… từng nằm gọn trong vòng tay mẹ nó.

Tôi bước ra.

Không tiếng quát.
Không tiếng gầm.

“Mi.”
Con bé giật thót, quay lại. Khi thấy tôi, nó đông cứng vài giây, rồi vội cúi đầu, thì thào:
“Ba… con xin lỗi… con lau chưa sạch…”

Tôi quỳ xuống. Gỡ chiếc khăn buộc em Bo khỏi lưng con. Thằng bé giật mình tỉnh giấc, òa khóc. Tôi bế con trai lên, tay còn lại ôm chặt Mi vào lòng.

Con bé không khóc.
Chỉ run lên từng nhịp, như một chiếc lá khô.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

“Từ giờ… không ai được làm con sợ nữa,” tôi nói, giọng vỡ ra.
“Có ba ở đây rồi.”

Bà Lan đứng chết trân giữa bếp. Điện thoại rơi xuống đất.

Tôi nhìn bà ta. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình lạnh đến vậy.

“Thu dọn đồ. Ra khỏi nhà tôi ngay bây giờ.”
“Anh… anh hiểu lầm rồi—”
“Tôi đã ghi âm. Và tôi sẽ để pháp luật hiểu rõ hơn.”

Bà ta khuỵu xuống. Nhưng tôi không nhìn nữa.

Đêm đó, tôi ngủ giữa hai con.
Mi nắm chặt áo tôi, dù đã ngủ.
Bo gối đầu lên tay tôi, thở đều.

Tôi không đi công tác thêm chuyến nào nữa.
Tôi đổi công việc. Ít tiền hơn, nhiều thời gian hơn.

Hai năm qua, tôi nghĩ mình là người gánh vác tất cả.
Nhưng hóa ra…
Tôi là người bỏ rơi con mình lâu nhất.

Và điều kinh hoàng nhất không phải là người ngoài ác độc.
Mà là sự tin tưởng mù quáng của một người cha bận rộn, suýt nữa đã cướp đi tuổi thơ của chính con mình.