Tin mới

Sao anh lại dại dột thế hả anh ơi, anh nghĩ qu;/ ẩn lại còn đem theo cả 2 đứa con gái của mình

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Sao anh lại dại dột thế hả anh ơi, anh nghĩ qu;/ ẩn lại còn đem theo cả 2 đứa con gái của mình, hôm qua anh vẫn còn đá;/ nh em, mắn- g em cơ mà, vậy mà hôm nay em đang đi làm thì nghe tin anh đem 2 con gái ra đây để…

Chiều hôm đó, trời ở thị trấn Lâm Giang đổ mưa rả rích. Mưa rơi dày đặc đến mức không ai phân biệt nổi đâu là nước mưa, đâu là nước mắt của người đàn bà đang gào khóc dưới triền đê.
Đó là Hạnh, 32 tu-ổi.

Cô chạy chân trần, vừa chạy vừa gọi khản cổ:

“Anh Dũng ơi! Sao anh lại dại dột thế hả anh ơi… Anh nghĩ quẩn, lại còn mang theo cả hai đứa con của mình…”
Cô vừa rời ca làm ở xưởng may thì nhận được điện thoại của hàng xóm:
“Hạnh ơi, anh Dũng chở hai đứa nhỏ ra bờ sông Bắc Lâm từ trưa giờ chưa về… hình như có chuyện rồi!”
Cô không tin. Hôm qua hai vợ chồng còn cãi nhau, anh Dũng tức giận ném mấy bộ quần áo xuống đất, miệng c- hửi:

“Tôi sống như thế này có khác gì thằng vô dụng đâu!”
Rồi đêm đó, anh vẫn còn sang phòng con, h;/ ôn lên trán hai đứa bé và nói nhỏ:

“Sau này nếu bố không ở đây nữa, các con phải nghe lời mẹ nhé…”
Câu nói ấy khi đó Hạnh còn tưởng anh chỉ dỗi dằn vợ. Ai ngờ, lại là lời trăn trối.

Lúc cô tới nơi, mấy người dân đang đứng tụ tập dưới bờ sông.
Một chiếc xe máy đổ nghiêng, bên cạnh là đôi dép nhỏ và họ báo tin chồng cô và 2 đứa trẻ đã vừa… đọc tiếp dưới bình luận👇👇

…đã vừa được vớt lên cách đó không xa.

Hạnh khuỵu xuống. Cô gào lên, tiếng gào xé cả cơn mưa chiều. Người ta phải giữ chặt lấy cô, nếu không cô đã lao thẳng xuống sông.

Hai đứa bé nằm song song, khuôn mặt vẫn còn nguyên vẻ ngây thơ. Con bé lớn mới 7 tuổi, tay vẫn nắm chặt vạt áo em. Cảnh tượng ấy khiến ai chứng kiến cũng không cầm được nước mắt.

Đêm hôm đó, cả thị trấn không ai ngủ. Nhà Hạnh sáng đèn suốt. Tiếng khóc của mẹ già, tiếng gọi con của Hạnh hòa lẫn trong tiếng mưa rơi nặng hạt.

Người ta bắt đầu thì thầm.
Người bảo anh Dũng làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất.
Người nói anh trầm cảm sau nhiều tháng thất nghiệp.
Có người lại kể, mấy hôm gần đây anh hay nói linh tinh, bảo “có người gọi bố con anh đi”.

Sau tang lễ, một chuyện lạ xảy ra.

Đêm thứ ba, Hạnh đang thiếp đi thì nghe tiếng trẻ con cười khẽ ngoài sân. Cô bật dậy, tim đập loạn xạ. Trước hiên nhà, hai đôi dép nhỏ ướt mưa, đặt ngay ngắn như lúc hai con còn sống.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Hạnh òa khóc, quỳ sụp xuống:
“Các con ơi… về với mẹ làm gì nữa… mẹ đau lắm…”

Sáng hôm sau, một bà cụ trong xóm sang thắp hương, thở dài nói nhỏ:
“Chết oan, lại chết cả cha lẫn con… linh hồn khó siêu lắm. Chắc chúng nó nhớ mẹ.”

Gia đình mời thầy về làm lễ. Khi khấn đến tên hai đứa bé, ngọn nến bỗng chao mạnh rồi tắt phụt. Thầy lặng đi một lúc lâu rồi nói:
“Người cha vì uất ức mà nghĩ quẩn. Nhưng hai đứa nhỏ… chỉ là theo bố. Chúng không hiểu chuyện.”

Sau lễ cúng, đêm đó Hạnh mơ thấy hai con. Chúng đứng bên bờ sông, mỉm cười, rồi quay lưng đi cùng cha, không khóc, không gọi nữa.

Từ hôm ấy, trước hiên nhà không còn đôi dép ướt mưa.
Chỉ còn Hạnh, lặng lẽ sống tiếp phần đời còn lại, mang theo nỗi đau không bao giờ lành miệng.

Người trong thị trấn sau này nhắc lại câu chuyện ấy, chỉ nói một câu rất khẽ:
Có những tuyệt vọng của người lớn, lại trở thành án phạt nghiệt ngã nhất với trẻ con.