Sao anh lại dại dột thế hả anh ơi, anh nghĩ qu;/ ẩn lại còn đem theo cả 2 đứa con gái của mình

Sao anh lại dại dột thế hả anh ơi, anh nghĩ qu;/ ẩn lại còn đem theo cả 2 đứa con gái của mình, hôm qua anh vẫn còn đá;/ nh em, mắn- g em cơ mà, vậy mà hôm nay em đang đi làm thì nghe tin anh đem 2 con gái ra đây để…
Chiều hôm đó, trời ở thị trấn Lâm Giang đổ mưa rả rích. Mưa rơi dày đặc đến mức không ai phân biệt nổi đâu là nước mưa, đâu là nước mắt của người đàn bà đang gào khóc dưới triền đê.
Đó là Hạnh, 32 tu-ổi.
Cô chạy chân trần, vừa chạy vừa gọi khản cổ:
“Anh Dũng ơi! Sao anh lại dại dột thế hả anh ơi… Anh nghĩ quẩn, lại còn mang theo cả hai đứa con của mình…”
Cô vừa rời ca làm ở xưởng may thì nhận được điện thoại của hàng xóm:
“Hạnh ơi, anh Dũng chở hai đứa nhỏ ra bờ sông Bắc Lâm từ trưa giờ chưa về… hình như có chuyện rồi!”
Cô không tin. Hôm qua hai vợ chồng còn cãi nhau, anh Dũng tức giận ném mấy bộ quần áo xuống đất, miệng c- hửi:
“Tôi sống như thế này có khác gì thằng vô dụng đâu!”
Rồi đêm đó, anh vẫn còn sang phòng con, h;/ ôn lên trán hai đứa bé và nói nhỏ:
“Sau này nếu bố không ở đây nữa, các con phải nghe lời mẹ nhé…”
Câu nói ấy khi đó Hạnh còn tưởng anh chỉ dỗi dằn vợ. Ai ngờ, lại là lời trăn trối.
Lúc cô tới nơi, mấy người dân đang đứng tụ tập dưới bờ sông.
Một chiếc xe máy đổ nghiêng, bên cạnh là đôi dép nhỏ và họ báo tin chồng cô và 2 đứa trẻ đã vừa… đọc tiếp dưới bình luận![]()
![]()