Tin mới

Gia đình trí thức gửi 2 phong bì phúng điếu, cả nhà thông gia nghèo xôn xao bàn tán với số tiền bên trong.

Gia đình trí thức gửi 2 phong bì phúng điếu, cả nhà thông gia nghèo xôn xao bàn tán với số tiền bên trong. Chẳng lẽ họ lại…?
Ngày mẹ tôi qua đời, gia đình thông gia trí thức tới đưa tang và gửi 2 chiếc phong bì phúng điếu. Khi bóc ra, cả nhà tôi xôn xao, bàn tán vì số tiền bên trong.
Tôi và chồng quen biết nhau rồi đi đến hôn nhân nhờ được gia đình hai bên mai mối. Mẹ chồng và mẹ tôi là bạn học chung lớp cấp 3.
Ban đầu, tôi không thích anh, phần vì chưa có tình cảm, phần vì hoàn cảnh hai nhà chênh lệch. Anh là con nhà tri thức, còn tôi lớn lên trong một gia đình thuần nông.
Mẹ anh rất quý tôi nên luôn tìm cách để kết duyên cho hai đứa, từ việc đưa anh sang nhà thăm hỏi tận nơi cho đến “xúi” con tặng quà bạn gái dịp lễ, Tết.
Vì cảm nhận được sự giản dị, tử tế trong lối sống và cách đối đãi của gia đình anh nên dần dà, tôi trở nên cởi mở hơn và nảy sinh tình cảm với anh.
Sau 1 năm hẹn hò yêu đương, tôi và anh quyết định tổ chức đám cưới. Khỏi phải nói, bố mẹ hai bên vui cỡ nào. Riêng mẹ chồng tôi, hạnh phúc càng tăng thêm gấp bội vì được làm thông gia với bạn học cũ.
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì đầu năm nay, mẹ tôi không may qua đời vì lâm bệnh trọng.
Nghe tin, bố mẹ chồng tôi lập tức đến ngay. Mẹ chồng đã ở bên động viên, chăm sóc tôi suốt thời gian diễn ra đám tang.
Ngày hôm ấy, sau khi lo tang lễ cho mẹ chu toàn, gia đình tôi mới tụ họp lại để bóc phong bì, thu vén tiền phúng điếu.. Thế nhưng, khi mở phong bì của gia đình chồng tôi, cả nhà đều xôn xao bàn tán với số tiền bên trong. Thậm chí chị dâu còn không ngừng “chọc ngoáy” tôi khi nhìn thấy số tiền đó… Xem tiếp dưới bình luận 👇👇

…trong mỗi phong bì chỉ có đúng 500 nghìn đồng.

Cả gian nhà bỗng chùng xuống.

Chị dâu tôi buột miệng, nửa đùa nửa thật:
— “Nhà trí thức mà phúng thế này à? Hay là coi thường thông gia?”

Vài người họ hàng xì xào. Có ánh mắt ái ngại nhìn tôi, có người thì lắc đầu tiếc rẻ. Tôi ngồi lặng, tim nhói lên. Không phải vì số tiền ít hay nhiều, mà vì sợ… mẹ tôi ở dưới suối vàng bị người ta nghĩ là không được coi trọng.

Tối hôm đó, khi khách đã vãn, mẹ chồng gọi tôi vào phòng.

Bà đặt lên bàn một cuốn sổ tiết kiệm và hai phong bì ban sáng.
Giọng bà chậm rãi, nhưng chắc nịch:

— “Mẹ cố tình để phúng điếu như vậy.”

Tôi sững người.

Bà mở cuốn sổ, đẩy về phía tôi.
Bên trong là 200 triệu đồng, đứng tên mẹ tôi.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

— “Mẹ với mẹ con là bạn học. Mẹ biết nhà mình khó.
Số tiền này, mẹ gửi từ năm ngoái, nhờ bác trưởng họ giữ kín.
Đây là tiền để lo thuốc thang cho bà lúc cuối đời…
nhưng không kịp nữa.”

Nước mắt tôi trào ra.

Mẹ chồng nắm tay tôi, nói tiếp:
— “Phúng điếu là nghĩa tình, không phải để so đo.
Mẹ không muốn người ta nhìn đám tang mà bàn ra tán vào.
Cũng không muốn con mang tiếng ‘nhà chồng giàu phúng nhiều để lấy tiếng’.”

Hóa ra, hai phong bì ít tiền là để giữ thể diện cho nhà tôi.
Còn phần nghĩa nặng nhất… bà đã lo từ trước, trong im lặng.

Hôm sau, chị dâu tôi biết chuyện, đứng lặng rất lâu rồi đỏ mặt xin lỗi.

Tôi mang cuốn sổ đặt lên bàn thờ mẹ, khẽ nói:
— “Mẹ ơi, con lấy đúng người rồi.”

Giờ đây, mỗi lần ai đó nhắc đến “nhà thông gia trí thức”, tôi chỉ cười.
Bởi có những gia đình giàu nhất không nằm ở phong bì,
mà ở cách họ giữ cho người khác được ngẩng đầu.