Truyện

B//án” Chồng Cho Phú Bà U60, Vợ Đút Túi 40 Triệu Mỗi Tháng, Nhưng Đến Tháng Thứ 6, Điều K//inh H//oàng Nhất Đã Xảy Ra…

“B//án” Chồng Cho Phú Bà U60, Vợ Đút Túi 40 Triệu Mỗi Tháng, Nhưng Đến Tháng Thứ 6, Điều K//inh H//oàng Nhất Đã Xảy Ra…
Ngày Hương nghe tin bà Kim – một phú bà U60, giàu có, gó/a chồ/ng, không con cái – muốn thuê “trợ lý riêng” lương 40 triệu/tháng, cô lập tức nghĩ ngay đến chồng mình. Gia đình đang n/ợ ngâ/n hàn/g, công việc của Nam lại bấp bênh. Công việc chỉ yêu cầu quản lý giấy tờ, đưa bà đi khám, sắp xếp tiệc tùng. Hương nghĩ, “chỉ làm việc thôi mà, có gì đâu”.
Nam ban đầu lưỡng lự:
– Anh làm cho bà ấy… em không sợ người ta bàn tán à?
– Sợ gì, miễn anh đàng hoàng, tối vẫn về nhà là được – Hương đáp, miệng cười nhưng trong lòng vẫn thoáng chút lo.
Ba tháng đầu, mọi thứ đúng như thỏa thuận. Nam đều đặn đưa tiền cho vợ, kể rằng bà Kim nghiêm nhưng tử tế, thỉnh thoảng gửi quà cho Hương. Số tiền 40 triệu mỗi tháng giúp Hương trả bớt n/ợ, thậm chí còn mơ mở một cửa hàng nhỏ.
Nhưng sang tháng thứ tư, Hương bắt đầu thấy chồng thay đổi. Nam về muộn hơn, ít nói, ánh mắt như lúc nào cũng mải nghĩ chuyện gì đó. Đêm nằm cạnh, anh quay lưng ra ngoài, viện cớ m/ệt, “để mai đi” mỗi khi Hương muốn gầ//n g//ũi. Lúc đầu cô nghĩ anh bận việc, nhưng rồi cả tháng trời họ không còn chạm vào nhau.
– Anh… có chuyện gì gi//ấu em phải không? – Hương hỏi một tối.
Nam khẽ lắc đầu, tránh ánh mắt vợ:
– Chỉ là công việc hơi áp lực thôi.
Từ đó, khoảng cách vô hình giữa họ ngày càng lớn. Hương bắt đầu m/ất n/gủ, tâm trí lúc nào cũng đầy ng/hi ng/ờ.
Đến tháng thứ sáu, nỗi bất an của Hương bù//ng n/ổ thành cơn á/c mộn/g. Một đêm mưa lớn, điện thoại cô rung lên lúc gần 11 giờ:
– Em… đến bệnh viện X ngay… 👇 👇

Hương run tay lao ra khỏi nhà giữa cơn mưa như trút.

Bệnh viện X sáng đèn, mùi thuốc sát trùng hăng hắc. Khi cô vừa tới cửa phòng cấp cứu thì thấy Nam ngồi thụp xuống ghế, áo sơ mi nhăn nhúm, tay dính đầy m//áu.

– Anh sao vậy?! – Hương hét lên.

Nam ngẩng đầu. Ánh mắt trống rỗng, giọng khàn đặc:
– Bà Kim… nhập viện đột ngột. Bà ngã trong phòng tắm… nhưng không phải tai nạn.

Hương chết lặng.

Bác sĩ bước ra, sắc mặt nghiêm trọng:
– Gia đình bệnh nhân cần chuẩn bị tinh thần. Bà ấy bị s//ốc nặng, trước khi ngất có dấu hiệu h//oảng loạn cực độ.

Chưa kịp hiểu chuyện gì, hai người công an xuất hiện.
– Anh là Nam? Anh cần theo chúng tôi hỗ trợ điều tra.

Hương bủn rủn chân tay.

Trong phòng làm việc, từng câu hỏi dồn dập:
– Quan hệ của anh với bà Kim?
– Vì sao anh là người cuối cùng ở cùng bà ấy?
– Tài khoản của anh vì sao nhận nhiều khoản chuyển bất thường từ bà Kim trong 2 tháng gần đây?

Nam cúi đầu. Rất lâu sau mới thốt ra:
– Tôi… không còn lựa chọn.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Hóa ra từ tháng thứ tư, bà Kim không chỉ thuê Nam làm trợ lý. Bà ta nắm được điểm yếu của anh: nợ nần, áp lực gia đình, và… một hợp đồng “ràng buộc riêng”.
40 triệu mỗi tháng không chỉ là lương. Đó là cái giá để Nam không được rời đi, không được nói ra, không được từ chối.

Đến tháng thứ sáu, khi Nam ngỏ ý xin nghỉ, bà Kim đã đe dọa:
– Cậu bước ra khỏi đây, tôi sẽ khiến cả hai vợ chồng cậu không còn đường sống.

Đêm mưa đó, Nam chỉ định lấy lại giấy tờ, nhưng bà Kim lên cơn hoảng loạn, trượt ngã.
Mọi thứ vượt ngoài tầm kiểm soát.

Ba ngày sau, bà Kim qua đời.

Điều k//inh h//oàng nhất không phải là cái chết của phú bà.
Mà là khi Hương được luật sư gọi riêng:

– Toàn bộ tài sản của bà Kim… có di chúc để lại cho chồng chị.

Hương bật cười trong nước mắt.

40 triệu mỗi tháng cô từng nghĩ là “lối thoát”, hóa ra là mồi nhử cho một cái bẫy khủng khiếp hơn rất nhiều.

Có những đồng tiền, cầm vào tay rồi…
thì cả đời không rửa sạch được.