Mùng 1 Tết là ngày 17/2/2026. ☺️ Dù bận rộn thế nào cũng nhớ về Thanh Hoá sum họp cùng gia đình bạn nhé

TẾT ĐẾN TỪ NHỮNG ĐIỀU RẤT ĐỖI BÌNH THƯỜNG

Tết không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng pháo hoa hay mâm cỗ đầy. Đôi khi, Tết đến rất khẽ, từ một tấm biển ven đường ghi tên quê hương, từ gánh lá dong xanh mướt ngoài chợ, hay từ khoảnh khắc cả nhà ngồi quây quần gói bánh giữa sân.

Nhìn tấm ảnh con đường uốn mình giữa núi rừng, với dòng chữ “Địa phận Thanh Hóa”, ta chợt thấy lòng mềm lại. Với nhiều người, đó chỉ là một tấm biển. Nhưng với những ai đang xa nhà, nó là tín hiệu của đoàn tụ, là cảm giác “sắp được về rồi”. Về với mùi khói bếp, với giọng nói quen thuộc, với những buổi chiều se lạnh rất riêng của ngày giáp Tết.

Ở một góc khác, hình ảnh cả gia đình ngồi gói bánh chưng khiến Tết hiện lên trọn vẹn hơn bao giờ hết. Không cần bàn lớn hay căn bếp hiện đại, chỉ cần vài chiếc lá dong, nồi gạo nếp, tiếng trẻ con ríu rít và bàn tay người lớn thoăn thoắt. Tết nằm trong sự kiên nhẫn khi gói từng chiếc bánh, trong câu chuyện cũ được kể lại năm này qua năm khác, và trong ánh mắt háo hức chờ bánh chín.

Chợ Tết quê hiện lên rộn ràng nhưng rất đỗi thân thương. Người bán, người mua, những bó lá dong xanh, những rổ củ quả còn dính đất. Không cần đèn trang trí lấp lánh, chính sự nhộn nhịp và chân chất ấy làm nên hồn Tết. Tết ở đây không vội, không xô bồ, mà chậm rãi, đủ để người ta nhìn nhau, chào nhau và hỏi một câu rất quen: “Năm nay ăn Tết thế nào?”

Rồi cây quất trĩu quả – biểu tượng của đủ đầy, của hy vọng. Mỗi trái quất như một lời chúc nhỏ: chúc năm mới an khang, chúc gia đình sum vầy, chúc những điều giản dị vẫn luôn ở lại.

Tết, suy cho cùng, không nằm ở việc ta mua sắm bao nhiêu, mà ở cảm giác được trở về. Trở về nơi có ký ức, có yêu thương, có những điều tưởng bình thường nhưng thiếu đi lại thấy trống vắng vô cùng.