Con dâu x//úi gi//ục chồng đ//uổi bố chồng để ch//iếm đất, nhưng chỉ đúng 1 tuần sau, cả hai phải nhận cá/i kế/t đ/ắng ng/ắt…
Con dâu x//úi gi//ục chồng đ//uổi bố chồng để ch//iếm đất, nhưng chỉ đúng 1 tuần sau, cả hai phải nhận cá/i kế/t đ/ắng ng/ắt…
Ông Bảy năm nay đã ngoài bảy mươi, vợ m/ất sớm, một mình tần tảo nuôi con trai là Lâm khôn lớn. Bao năm làm lụng trên mảnh đất cha ông để lại, ông chắt chiu dựng cho Lâm căn nhà đàng hoàng, lại cưới cho con dâu đàng hoàng. Ông vẫn nghĩ, đời mình vậy là mãn nguyện, chỉ cần tuổi già có con cháu quây quần.
Nhưng đời đâu ngờ, lòng người lại đổi thay.
Khi về làm dâu, Thảo – vợ Lâm – luôn tỏ ra ngoan hiền, kính trọng cha chồng. Nhưng sau khi sinh đứa con đầu lòng, tính tình cô thay đổi hẳn. Cô thường thì thầm với Lâm:
– Anh à, đất nhà mình rộng thế, nhưng toàn do bố đứng tên. Nếu sau này ông có chuyện gì, liệu có ph/iền p/hức không?
Ban đầu Lâm gạt đi:
– Đấy là đất của bố, bố làm cả đời mới có. Sau này ông m/ất thì cũng để lại cho mình thôi, em l/o gì?
Nhưng Thảo không chịu dừng. Cô gieo vào đầu chồng những lời ngọt ngào nhưng đầy to/an tín/h:
– Anh ngây thơ quá. Nhỡ đâu bố đổi ý, đem bán hay cho người khác thì sao? Người ta gi/à rồi, có khi ai đó x/úi b/ậy một cái là mất hết. Thà bây giờ mình xin bố sang tên trước còn hơn.
Ngày qua ngày, lời thì thầm ấy trở thành cái gai trong đầu Lâm. Anh bắt đầu nhìn bố khác đi, thay vì sự biết ơn, lại là sự ngờ vực và to/an tí/nh.
Một buổi chiều, trong lúc ăn cơm, Thảo thẳng thừng:
– Bố già rồi, sống một mình thì sao quản lý nổi đất đai? Hay là bố chuyển hẳn đất sang tên cho vợ chồng con, để chúng con l/o l/ắng.
Ông Bảy nghe vậy, đặt bát xuống, ánh mắt bu/ồn rười rượi:
– Đất này là kỷ vật ông bà để lại, bố giữ đến khi nhắm mắt mới yên lòng. Các con cứ yên tâm, bố chẳng bao giờ bán đi đâu.
Nhưng Thảo đâu chịu, cô xì xào với chồng, dùng cả nước mắt để ép. Cuối cùng, Lâm – người con trai duy nhất mà ông Bảy hết lòng thương yêu – lại thốt ra câu khiến ông đ/au đến tận tim:
– Bố… hay bố ra ngoài ở riêng một thời gian, nhà đất này để vợ chồng con lo.
Ông Bảy sữ/ng s/ờ. Suốt bao năm nuôi con khôn lớn, ông chưa từng nghĩ có ngày chính con mình lại muốn đu//ổi cha ra khỏi nhà. Ông lặng lẽ thu vài bộ quần áo, bước ra khỏi căn nhà mà chính tay mình dựng lên. Không một giọt nước mắt, không một lời níu kéo từ con dâu, chỉ có sự im lặng lạn/h lẽ/o đến ngh/ẹn lòng.
Ông Bảy dọn về căn chòi nhỏ cạnh bờ ruộng. Hàng xóm ai cũng x/ót x/a, nhưng ông chỉ cười bu/ồn:
– Nó là con tôi, tôi trá//ch làm gì.
Thế nhưng chỉ đúng một tuần sau, câu chuyện b/ất ng/ờ rẽ sang hướng khác… đọc tiếp dưới bình luận 