Truyện

Con dâu x//úi gi//ục chồng đ//uổi bố chồng để ch//iếm đất, nhưng chỉ đúng 1 tuần sau, cả hai phải nhận cá/i kế/t đ/ắng ng/ắt…

Con dâu x//úi gi//ục chồng đ//uổi bố chồng để ch//iếm đất, nhưng chỉ đúng 1 tuần sau, cả hai phải nhận cá/i kế/t đ/ắng ng/ắt…
Ông Bảy năm nay đã ngoài bảy mươi, vợ m/ất sớm, một mình tần tảo nuôi con trai là Lâm khôn lớn. Bao năm làm lụng trên mảnh đất cha ông để lại, ông chắt chiu dựng cho Lâm căn nhà đàng hoàng, lại cưới cho con dâu đàng hoàng. Ông vẫn nghĩ, đời mình vậy là mãn nguyện, chỉ cần tuổi già có con cháu quây quần.
Nhưng đời đâu ngờ, lòng người lại đổi thay.
Khi về làm dâu, Thảo – vợ Lâm – luôn tỏ ra ngoan hiền, kính trọng cha chồng. Nhưng sau khi sinh đứa con đầu lòng, tính tình cô thay đổi hẳn. Cô thường thì thầm với Lâm:
– Anh à, đất nhà mình rộng thế, nhưng toàn do bố đứng tên. Nếu sau này ông có chuyện gì, liệu có ph/iền p/hức không?
Ban đầu Lâm gạt đi:
– Đấy là đất của bố, bố làm cả đời mới có. Sau này ông m/ất thì cũng để lại cho mình thôi, em l/o gì?
Nhưng Thảo không chịu dừng. Cô gieo vào đầu chồng những lời ngọt ngào nhưng đầy to/an tín/h:
– Anh ngây thơ quá. Nhỡ đâu bố đổi ý, đem bán hay cho người khác thì sao? Người ta gi/à rồi, có khi ai đó x/úi b/ậy một cái là mất hết. Thà bây giờ mình xin bố sang tên trước còn hơn.
Ngày qua ngày, lời thì thầm ấy trở thành cái gai trong đầu Lâm. Anh bắt đầu nhìn bố khác đi, thay vì sự biết ơn, lại là sự ngờ vực và to/an tí/nh.
Một buổi chiều, trong lúc ăn cơm, Thảo thẳng thừng:
– Bố già rồi, sống một mình thì sao quản lý nổi đất đai? Hay là bố chuyển hẳn đất sang tên cho vợ chồng con, để chúng con l/o l/ắng.
Ông Bảy nghe vậy, đặt bát xuống, ánh mắt bu/ồn rười rượi:
– Đất này là kỷ vật ông bà để lại, bố giữ đến khi nhắm mắt mới yên lòng. Các con cứ yên tâm, bố chẳng bao giờ bán đi đâu.
Nhưng Thảo đâu chịu, cô xì xào với chồng, dùng cả nước mắt để ép. Cuối cùng, Lâm – người con trai duy nhất mà ông Bảy hết lòng thương yêu – lại thốt ra câu khiến ông đ/au đến tận tim:
– Bố… hay bố ra ngoài ở riêng một thời gian, nhà đất này để vợ chồng con lo.
Ông Bảy sữ/ng s/ờ. Suốt bao năm nuôi con khôn lớn, ông chưa từng nghĩ có ngày chính con mình lại muốn đu//ổi cha ra khỏi nhà. Ông lặng lẽ thu vài bộ quần áo, bước ra khỏi căn nhà mà chính tay mình dựng lên. Không một giọt nước mắt, không một lời níu kéo từ con dâu, chỉ có sự im lặng lạn/h lẽ/o đến ngh/ẹn lòng.
Ông Bảy dọn về căn chòi nhỏ cạnh bờ ruộng. Hàng xóm ai cũng x/ót x/a, nhưng ông chỉ cười bu/ồn:
– Nó là con tôi, tôi trá//ch làm gì.
Thế nhưng chỉ đúng một tuần sau, câu chuyện b/ất ng/ờ rẽ sang hướng khác… đọc tiếp dưới bình luận 👇

…Đúng một tuần sau ngày ông Bảy rời nhà, trời bỗng đổ mưa lớn suốt đêm.

Căn nhà của vợ chồng Lâm nằm ngay mép con mương cũ – thứ mà bao năm qua chính ông Bảy vẫn đều đặn khơi dòng, gia cố bờ đất mỗi mùa mưa lũ. Từ ngày ông đi, không ai để ý đến con mương ấy nữa.

Nửa đêm, một tiếng “rắc” khô khốc vang lên.

Bờ mương sạt.

Nước từ ruộng trên tràn xuống như thác. Chỉ trong chớp mắt, nền đất phía sau nhà nứt toác. Gian bếp nghiêng hẳn, rồi kéo theo cả căn nhà đổ sập một góc. Thảo hoảng loạn ôm con gào khóc, Lâm cuống cuồng kéo vợ con chạy ra ngoài trong mưa gió.

Sáng hôm sau, chính quyền xuống kiểm tra, kết luận ngắn gọn:

— Khu đất này vốn yếu, phải có người hiểu đất, hiểu nước mới giữ được. Không có biện pháp gia cố thì không còn đủ điều kiện ở.

Ngôi nhà… bị niêm phong.

Mảnh đất mà Thảo ngày đêm tính toán chiếm lấy, giờ không thể xây, không thể bán, không thể sang tên. Muốn giữ, phải bỏ ra số tiền lớn để xử lý nền đất — thứ mà vợ chồng Lâm không có.

Trong lúc hoảng loạn, Lâm chợt nhớ ra:
chỉ có bố anh biết rõ từng thớ đất, từng dòng nước nơi này.

Anh đội mưa chạy sang căn chòi nhỏ bên bờ ruộng.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Ông Bảy đang ngồi vá lưới, dáng lưng còng hơn trước. Thấy con trai, ông chỉ ngẩng lên, không trách, không hỏi.

Lâm quỳ sụp xuống:
— Bố ơi… con sai rồi. Bố về giúp con với… không có bố, con mất hết rồi…

Ông Bảy lặng im rất lâu, rồi chậm rãi nói:
— Con không mất đất. Con mất chữ hiếu trước rồi.

Thảo đứng phía sau, mặt tái mét, không dám bước thêm nửa bước.

Cuối cùng, ông Bảy chỉ nói một câu:
— Bố sẽ giúp… nhưng không quay về sống chung nữa. Đất này, bố vẫn đứng tên. Các con ở hay đi, là do cách các con sống.

Một tuần sau, ông Bảy quay lại sửa mương, gia cố đất.
Nhà giữ được.

Nhưng từ đó, trong căn nhà ấy, không còn tiếng nói nặng lời của con dâu, không còn sự tính toán trong ánh mắt con trai.

Bởi có những thứ chiếm được bằng mưu mẹo…
thì cũng có thể mất đi chỉ trong một đêm mưa.