Anh nhân viên xe bus m///ắng chử//i th/ậm t//ệ một ông lão trên xe, 10 phút sau, sự thật về thân phận ông khiến anh ch//ết l//ặng…
Chiều hôm ấy, chuyến xe bus số 12 đông nghẹt người. Giờ tan tầm, ai cũng vội vã, chen chúc mong nhanh về nhà. Ở cửa lên xe, một ông lão tóc bạc, lưng hơi còng, tay ru/n ru/n cầm chiếc túi vải cũ kỹ bước lên. Ông mặc bộ quần áo đã sờn, đôi dép nhựa mòn vẹt, nom chẳng có gì nổi bật giữa đám đông ồn ào.
Ông lão bước đi chậm rãi, tay vịn thành ghế, vừa đi vừa xi/n l/ỗi những người ngồi gần lối đi. Nhưng điều ấy lại làm anh nhân viên soát vé – một chàng trai trẻ tầm gần ba mươi – ca/u c/ó. Anh ta vốn đã bự/c dọ/c vì hôm nay khách đông, ch/en lấ/n, lại thêm việc phải q/uát th/áo giữ trật tự. Thấy ông lão mãi loay hoay chưa ngồi xuống, anh g/ắt gỏ/ng:
– Nhanh lên đi ông ơi! Lên xe thì phải biết nhường chỗ cho người khác, chứ cứ chậm rề rề, phi/ền ph/ức quá!
Ông lão hơi khựng lại, /quay sang mỉm cười hiền lành:
– X/in lỗ/i cậu, chân tôi y/ếu nên đi hơi chậm.
Câu trả lời càng làm anh nhân viên b/ực hơn. Anh ta cao giọng, đến mức mấy hành khách gần đó phải ngoái lại:
– Y/ếu thì đừng có chen lên giờ cao điểm! Ông làm cả xe phải chờ, lỡ hành trình thì ai chịu trách nhiệm?
Ông lão cúi đầu, không nói gì thêm. Trong ánh mắt ông thoáng chút buồn, nhưng vẫn im lặng tìm một chỗ đứng. Nhiều người chứng kiến cảnh đó thấy kh/ó ch/ịu, nhưng ai cũng vội, chẳng mấy ai can thiệp.
Chuyến xe lăn bánh được chừng mười phút. Đột nhiên, một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề, dáng vẻ nghiêm nghị, tiến từ phía sau lên. Anh ta nhìn khắp xe, rồi dừng ánh mắt nơi ông lão đang đứng vịn, khẽ cúi đầu:
– Thưa bác, sao bác lại đi xe bus một mình thế này?… đọc tiếp dưới bình luận

Người đàn ông mặc vest quay sang anh nhân viên soát vé, giọng trầm nhưng dứt khoát:
– Cậu biết bác ấy là ai không?
Anh nhân viên khựng lại, nhíu mày khó chịu:
– Ai thì cũng là khách, nhưng lên xe phải đúng quy định chứ!
Người đàn ông thở ra một hơi, lấy trong cặp ra tấm thẻ công tác, đưa lên trước mặt mọi người:
– Tôi là Phó giám đốc Sở Giao thông thành phố. Còn bác đây…
Ông quay sang ông lão, giọng hạ thấp, đầy kính trọng:
– Là người đã ký quyết định giữ lại tuyến bus số 12 này, khi nó suýt bị xóa bỏ vì thua lỗ.
Cả xe im phăng phắc.
Ông lão mỉm cười, giọng chậm rãi:
– Ngày đó, tôi đề nghị giữ tuyến này vì nó phục vụ nhiều công nhân, sinh viên nghèo. Tôi muốn đi thử lại, xem bây giờ mọi người đi có tiện không.
Anh nhân viên tái mặt. Những lời mắng chửi ban nãy như quay ngược lại, dội thẳng vào tai mình. Anh lắp bắp:
– Cháu… cháu xin lỗi bác… cháu không biết…
Ông lão khoát tay:
– Không sao. Tôi chỉ buồn vì người ta dễ nặng lời với nhau, nhất là khi thấy người già yếu.
Người đàn ông mặc vest quay sang anh nhân viên:
– Thái độ phục vụ là thứ quyết định một chuyến xe có “đúng giờ” hay không. Không phải động cơ.
Anh nhân viên cúi gằm mặt, tay siết chặt xấp vé. Một hành khách đứng dậy nhường ghế cho ông lão. Rồi người khác, rồi thêm người nữa.
Chuyến xe vẫn chạy.
Nhưng từ khoảnh khắc đó, không ai còn thấy nó ồn ào như trước.