Tin mới

Kiếm 50 triệu/tháng vẫn không dám gửi cho bố mẹ đồng nào mà đưa hết cho vợ quản lý.

Kiếm 50 triệu/tháng vẫn không dám gửi cho bố mẹ đồng nào mà đưa hết cho vợ quản lý.
Đến khi mẹ ốm nặng, tôi bảo vợ rút 30 triệu biếu bà, cô ấy đồng ý nhưng khi về quê, tôi mới ngỡ ngàng biết sự thật
“Ting!”…Tin nhắn báo lương tháng này hiện lên trên màn hình điện thoại: +52.400.000 VND.
Nam thở phào nhẹ nhõm, nhấp ngụm cà phê đắng ngắt. Với mức thu nhập này ở thành phố, người ta gọi anh là “thành đạt”. Nhưng kỳ lạ thay, trong ví Nam lúc nào cũng chỉ có vài trăm nghìn tiền mặt để đổ xăng và ăn trưa. Anh không dám gửi về quê cho bố mẹ dù chỉ một đồng, thậm chí cái áo ấm mùa đông cho bố, anh cũng phải đắn đo nâng lên đặt xuống rồi tặc lưỡi: “Thôi để tháng sau”.
Để “vợ không khổ”, Nam giao toàn bộ thẻ lương cho vợ. Anh nhìn Thu xúng xính trong những bộ váy thiết kế tiền triệu, con cái học trường quốc tế, check-in ở những resort 5 sao mỗi cuối tuần.
Anh tự hào vì mình lo được cho gia đình nhỏ đủ đầy. Anh tặc lưỡi nghĩ bố mẹ ở quê chẳng tiêu gì lại có vườn tược, chắc ông bà chẳng cần gì đâu.
Sự im lặng cam chịu của bố mẹ khiến Nam lầm tưởng rằng mọi thứ vẫn ổn.
Cho đến tối hôm qua…. Điện thoại Nam reo lên. Là số của bố: “A lô, bố à? – Nam bắt máy, giọng hơi run vì linh tính chẳng lành. – Nam ơi… Mẹ… mẹ mày bị t::ai b::iến rồi. Đang c:ấp c:;ứu ở huyện. Bác sĩ bảo nặng lắm, phải chuyển lên tuyến trên gấp. Con xem… con xem có về được ngay không”?
Tiếng bố lạc đi trong tiếng mưa và tiếng ồn ào của bệnh viện. Tim Nam như ngừng đập. Anh đánh rơi cả cặp táp, mặt c::ắt không còn gi:;ọt m::áu: “Bố bình tĩnh, con về ngay! Bố chuẩn bị xe chuyển mẹ lên đây, con sẽ lo hết”!
Nam quay sang Thu, giọng gấp gáp, lạc cả đi: – “Em! Mẹ bị t::ai b::iến, đang chuyển lên viện Bạch Mai. Em soạn giúp anh vài bộ quần áo, rút ít tiền mặt rồi mình vào viện đón mẹ luôn. Tình hình này chắc mẹ phải nằm viện dài ngày, anh tính đón mẹ về nhà mình chăm sóc một thời gian cho tiện, chứ để mẹ nằm viện lâu nằm ghép thì kh::ổ lắm”.
Thu từ từ gỡ chiếc mặt nạ giấy ra, để lộ làn da căng bóng. Cô nhìn Nam, không có chút hốt hoảng hay lo lắng nào, mà thay vào đó là cái nhíu mày khó chịu. Cô thong thả với lấy lọ kem dưỡng da, thoa nhẹ lên cổ, rồi buông một câu ráo hoảnh:
“Bà ốm thì anh gửi tiền về thuê người ở làng họ chăm. Chứ mang bà lên đây làm gì? Nhà mình chung cư chật chội, lại toàn đồ đạc đắt tiền. Với lại… mẹ anh ở quê h:ôi h:ám, lại còn t:ai b:iến nằm một chỗ, mùi k;;inh lắm. Em chịu, em không ph:ục v:ụ được đâu.
Tôi không chấp, bảo cô ấy rút tiền đưa cho bố mẹ gấp thì cô ấy đồng ý, nhưng đến sáng hôm sau 👇👇👇

…đến sáng hôm sau, Nam ôm túi đồ chạy về quê. Trời vừa hửng mưa, con đường đất dẫn vào nhà bố mẹ anh loang lổ những vũng nước đục ngầu. Tiếng chó sủa yếu ớt, tiếng xe cấp cứu đỗ trước sân nghe gai cả sống lưng.

Nam bước vào, tim thắt lại.

Trên bàn gỗ ọp ẹp, 30 triệu được xếp thành từng cọc ngay ngắn. Bố anh đang run rẩy chắp tay cảm ơn… hàng xóm.

Bác Tám – người trông mẹ suốt đêm – thở dài:

— “Bố cháu bảo vợ chồng cháu gửi 30 triệu về chữa cho mẹ. Nhưng… tối qua không thấy đồng nào chuyển cả. Bác gom tiền hộ xóm, mỗi nhà một chút, đủ 8 triệu để đặt cọc tạm. Sáng bác chạy đi mượn thêm mới đủ 30. Chứ… không thì bệnh viện họ không cho chuyển tuyến đâu con.”

Nam loạng choạng, chân mềm nhũn.

— “Bố… vợ con bảo rút tiền rồi mà…”

Bố anh quay đi, khóe mắt đỏ hoe:

— “Vợ con chắc bận. Người ta giàu, người ta còn tính toán. Nhà mình nghèo… bố mẹ không trách.”

Mẹ anh nằm trên cáng, thở oxy từng nhịp yếu. Đôi bàn tay gầy như que củi khẽ run khi nghe tiếng con trai:

— “Nam… đừng trách vợ… nó giữ tiền còn phải lo cho vợ chồng con…”

Nam quỳ xuống, nước mắt rơi lên bàn tay mẹ. Anh bấm điện thoại, mở app ngân hàng. Số dư tài khoản:

12.347 đồng.

Tài khoản phụ:

0 đồng.

Thẻ lương:

Không có giao dịch rút tiền. Không chuyển khoản. Không một xu.

TIN NHIỀU NGƯỜI QUAN TÂM

Sự thật đâm thẳng vào ngực anh.

Thu… chưa từng rút tiền.

Thu… cũng chưa từng định giúp gia đình anh.

Tiếng bác sĩ bên ngoài giục:

— “Chuyển bệnh nhân lên tuyến trên ngay. Người nhà ký giấy!”

Nam ký, tay run bần bật, mực nhòe cả trang.

Trước khi xe lăn bánh đưa mẹ đi, bố anh đặt tay lên vai con, giọng buồn đến rụng rời:

— “Nam à… bố chỉ mong con hiểu một điều. Tiền ai làm ra cũng quý. Nhưng người bên cạnh con mà không biết chia sẻ… thì tiền nhiều đến mấy cũng vô nghĩa.”

Xe cấp cứu hú còi, lao đi trong mưa phùn.

Nam đứng dưới mái hiên, người run lên vì lạnh lẫn sốc. Điện thoại rung — Thu nhắn:

“Anh làm gì mà chuyển tiền muộn thế? Em bận đi spa. Thôi để em giữ tài chính cho. Anh về rồi tính.”

Nam nhìn màn hình, sống lưng lạnh buốt.

Lần đầu tiên trong đời, anh hiểu một điều:
Không phải nghèo mới khổ. Mà lấy nhầm người… mới thật sự là địa ngục.

Và đó là khoảnh khắc Nam quyết định:
Từ hôm nay, tiền của anh — anh sẽ tự cầm. Còn vợ… tự cô ấy sẽ phải đối mặt với phần “nghiệp” của mình.