Kiếm 50 triệu/tháng vẫn không dám gửi cho bố mẹ đồng nào mà đưa hết cho vợ quản lý.
…đến sáng hôm sau, Nam ôm túi đồ chạy về quê. Trời vừa hửng mưa, con đường đất dẫn vào nhà bố mẹ anh loang lổ những vũng nước đục ngầu. Tiếng chó sủa yếu ớt, tiếng xe cấp cứu đỗ trước sân nghe gai cả sống lưng.
Nam bước vào, tim thắt lại.
Trên bàn gỗ ọp ẹp, 30 triệu được xếp thành từng cọc ngay ngắn. Bố anh đang run rẩy chắp tay cảm ơn… hàng xóm.
Bác Tám – người trông mẹ suốt đêm – thở dài:
— “Bố cháu bảo vợ chồng cháu gửi 30 triệu về chữa cho mẹ. Nhưng… tối qua không thấy đồng nào chuyển cả. Bác gom tiền hộ xóm, mỗi nhà một chút, đủ 8 triệu để đặt cọc tạm. Sáng bác chạy đi mượn thêm mới đủ 30. Chứ… không thì bệnh viện họ không cho chuyển tuyến đâu con.”
Nam loạng choạng, chân mềm nhũn.
— “Bố… vợ con bảo rút tiền rồi mà…”
Bố anh quay đi, khóe mắt đỏ hoe:
— “Vợ con chắc bận. Người ta giàu, người ta còn tính toán. Nhà mình nghèo… bố mẹ không trách.”
Mẹ anh nằm trên cáng, thở oxy từng nhịp yếu. Đôi bàn tay gầy như que củi khẽ run khi nghe tiếng con trai:
— “Nam… đừng trách vợ… nó giữ tiền còn phải lo cho vợ chồng con…”
Nam quỳ xuống, nước mắt rơi lên bàn tay mẹ. Anh bấm điện thoại, mở app ngân hàng. Số dư tài khoản:
12.347 đồng.
Tài khoản phụ:
0 đồng.
Thẻ lương:
Không có giao dịch rút tiền. Không chuyển khoản. Không một xu.
Sự thật đâm thẳng vào ngực anh.
Thu… chưa từng rút tiền.
Thu… cũng chưa từng định giúp gia đình anh.
Tiếng bác sĩ bên ngoài giục:
— “Chuyển bệnh nhân lên tuyến trên ngay. Người nhà ký giấy!”
Nam ký, tay run bần bật, mực nhòe cả trang.
Trước khi xe lăn bánh đưa mẹ đi, bố anh đặt tay lên vai con, giọng buồn đến rụng rời:
— “Nam à… bố chỉ mong con hiểu một điều. Tiền ai làm ra cũng quý. Nhưng người bên cạnh con mà không biết chia sẻ… thì tiền nhiều đến mấy cũng vô nghĩa.”
Xe cấp cứu hú còi, lao đi trong mưa phùn.
Nam đứng dưới mái hiên, người run lên vì lạnh lẫn sốc. Điện thoại rung — Thu nhắn:
“Anh làm gì mà chuyển tiền muộn thế? Em bận đi spa. Thôi để em giữ tài chính cho. Anh về rồi tính.”
Nam nhìn màn hình, sống lưng lạnh buốt.
Lần đầu tiên trong đời, anh hiểu một điều:
Không phải nghèo mới khổ. Mà lấy nhầm người… mới thật sự là địa ngục.
Và đó là khoảnh khắc Nam quyết định:
Từ hôm nay, tiền của anh — anh sẽ tự cầm. Còn vợ… tự cô ấy sẽ phải đối mặt với phần “nghiệp” của mình.



