Con trai làm lương 15 triệu, 3 năm nay tháng nào cũng gửi về cho mẹ 12 triệu.
Con trai làm lương 15 triệu, 3 năm nay tháng nào cũng gửi về cho mẹ 12 triệu. Tết dương lịch con báo không về ở lại làm thêm, nhưng 3 ngày liền gọi điện không thấy con nghe máy, người mẹ vội vàng bắt xe lên xem con thế nào thì kinhhai tột độ…
Những ngày nghỉ Tết Dương lịch. Trong khi nhà nhà quây quần bên mâm cơm tất niên, tiếng chuông điện thoại của bà Hạnh vẫn reo trong vô vọng. Đầu dây bên kia, Tùng – đứa con trai duy nhất của bà, vẫn bặt vô âm tín. Trước đó 1 tuần, Tùng nhắn tin: “Mẹ ơi, Tết Dương này con không về. Công ty có dự án gấp, làm mấy ngày lễ lương nhân ba, con ở lại làm ra Tết con về bù nhé. Tháng này con vẫn gửi mẹ 12 triệu như mọi khi”.
Tin nhắn chuyển khoản ting ting đến ngay sau đó. Bà Hạnh nhìn số dư tài khoản, lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì con trai giỏi giang, lương 15 triệu mà tháng nào cũng chắt chiu gửi về cho mẹ tận 12 triệu, chỉ giữ lại 3 triệu tiêu vặt giữa chốn phồn hoa đô hội. Nhưng lo vì linh tính người mẹ mách bảo có điều gì đó không ổn. Tùng chưa bao giờ tắt máy lâu đến thế.
Đến chiều ngày mùng 1, không thể ngồi yên được nữa, bà Hạnh gói ghém ít thức ăn, bắt chuyến xe khách cuối cùng lên thành phố. Hà Nội đón bà bằng cái lạnh c/ắt d/a c/ắt th/ịt và cơn mưa phùn lất phất. Khu trọ của Tùng nằm sâu trong con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, vắng tanh vì sinh viên và người lao động đã về quê nghỉ lễ hết. Bà tìm tới địa chỉ mà Từng cho ngày trước. Đứng trước cửa phòng trọ khóa im ỉm, bà Hạnh đập cửa thình thịch: “Tùng ơi! Mẹ đây! Mở cửa cho mẹ!”.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Bà Hạnh ho//ảng lo//ạn, định hô hoán ph//á cửa thì cánh cửa phòng bên cạnh hé mở. Một cô gái trẻ, dáng vẻ gầy gò bước ra:”Bác… bác là mẹ anh Tùng ạ?” – Cô gái hỏi, giọng ái ngại.
“Phải, bác đây. Thằng Tùng đâu cháu? Nó bảo đi làm cơ mà bác lo nên bác từ quê lên…?”. Cô gái thở dài, đặt bát cháo xuống ghế đá, rồi lấy chìa khóa dự phòng trong túi ra: “Anh ấy đưa chìa khóa nhờ cháu… bác vào đi, nhưng bác bình tĩnh nhé”.
Cánh cửa vừa bật mở, một m/ùi ẩ/m m/ốc x/ộc lên m/ũi. Trong ánh sáng lờ mờ của buổi chiều tà, bà Hạnh ch//ết lặng…. xem tiếp dưới bình luận…
…bà Hạnh khụy xuống ngay ngưỡng cửa.
Trên chiếc giường xếp cũ, Tùng nằm co ro, người gầy rộc, môi tái nhợt. Cạnh giường là chai nước muối truyền dở, mấy vỉ thuốc rỗng và tờ giấy xét nghiệm nhàu nát.
“Ung thư dạ dày giai đoạn cuối.”
Bà run rẩy cầm tờ giấy, không đọc nổi chữ nào nữa.
Cô gái phòng bên nghẹn ngào:
“Anh Tùng phát hiện bệnh gần một năm rồi bác ạ. Anh dặn cháu… nếu có chuyện gì, mới nói cho bác biết.”
Bà Hạnh bật khóc, lay con:
“Con ơi… sao con giấu mẹ?”
Tùng mở mắt. Thấy mẹ, anh hoảng hốt muốn ngồi dậy nhưng không còn sức.
“Con xin lỗi… Con sợ mẹ lo.”
Hóa ra, 12 triệu mỗi tháng không phải từ lương.
Là tiền Tùng bán máu định kỳ, tiền làm thêm đêm, tiền vay ứng trước của công ty.
Ba triệu anh giữ lại chỉ đủ mua thuốc, ăn cháo loãng cầm hơi.
Tết Dương này, anh không về vì bác sĩ nói có thể không qua nổi tháng.
Tùng nắm tay mẹ, cười yếu ớt:
“Con chỉ mong mẹ đủ tiền sống thoải mái… Sau này đừng phải nhặt nhạnh gì nữa.”
Bà Hạnh gào lên, ôm con vào lòng như thuở nhỏ:
“Mẹ cần tiền làm gì… Mẹ chỉ cần con sống…”
Ba ngày sau, Tùng ra đi trong giấc ngủ.
Trên bàn, là phong bì cuối cùng anh chuẩn bị sẵn, bên ngoài ghi nguệch ngoạc:
“Tiền con gửi mẹ tháng này.”
Bà Hạnh không mở.
Bà mang trả lại công ty, xin họ trích số tiền đó lập học bổng mang tên con trai.
Người trong xóm sau này vẫn nhắc:
“Có những người con,
đến lúc nhắm mắt…
vẫn chỉ nghĩ cho mẹ mình trước tiên.”