Đám t/ang con gái 5 tuổi, chồng dắt tay nh/ân tì/nh bước vào, vợ không n//ổi gi//ận mà còn chúc mừng, và rồi…
…bố mẹ anh ta tiến lên. Mẹ anh run run, mắt đỏ hoe, nhìn chiếc qu//an t//ài nhỏ mà chân khuỵu xuống. Bà bật khóc nức nở:
– “Trời ơi… con ơi là con… sao lại ra nông nỗi này…”
Bố anh ta đứng chết lặng. Ông không nhìn con trai, cũng không nhìn người đàn bà đi bên cạnh nó. Ông chỉ cúi đầu trước qu//an t//ài, đôi bàn tay già nua run rẩy chắp lại, giọng khàn đặc:
– “Tội cho con bé quá…”
Cả nhà ta/ng l/ễ im phăng phắc. Không ai dám lên tiếng.
Chị vẫn đứng đó. Không khóc. Không gào. Chỉ nhẹ nhàng nói:
– “Hai người đến rồi thì vào thắp cho cháu nén nhang. Dù sao… nó cũng là cháu ruột của ông bà.”
Câu nói ấy như một nhát dao cắm thẳng vào tim mọi người.
Anh ta cúi đầu, tay buông lỏng khỏi tay người đàn bà kia. Lần đầu tiên, gương mặt anh ta hiện rõ vẻ hoảng loạn. Nhưng chị chưa dừng lại.
Chị quay sang người đàn bà kia, mỉm cười rất khẽ:
– “Cô yên tâm. Từ hôm nay, anh ấy hoàn toàn là của cô. Tôi không tranh nữa.”
Cô ta sững người. Nụ cười đông cứng trên môi. Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
Chị bước lại gần qu//an t//ài, cúi xuống thì thầm, đủ để chỉ mình chị và đứa bé nghe thấy:
– “Con ngủ ngoan nhé. Mẹ đã trả xong món nợ của mẹ rồi.”
Nói xong, chị đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào anh ta:
– “Đám tang xong, tôi sẽ rời đi. Nhưng anh nhớ cho kỹ… từ hôm nay trở đi, anh sống thế nào, là do anh gánh.”
Đêm đó, sau khi mọi người ra về, người ta thấy chị rời khỏi nhà ta/ng l/ễ một mình. Không mang theo gì ngoài một túi nhỏ.
Còn anh ta… suốt đêm đứng trước qu//an t//ài con gái, gọi mãi một tiếng “con ơi” trong vô vọng.
Từ hôm ấy, người ta bảo:
Có những nỗi oán không cần gào thét.
Có những lời chúc mừng… chính là lời phán quyết lạnh lùng nhất của số phận.